Trong cơ thể hắn, có vô số mạch máu không thuộc về mình đang lang thang và tích tụ thành những chiếc gai.
Dưới chân hắn là sự mất cân bằng và cảm giác choáng ngợp trước vô số chiếc cốc thuỷ tinh đang lăn...
Lần đầu tiên, Lục Tân cảm thấy thế giới này hư ảo đến vậy.
Vì vậy lúc này, hắn hít sâu một hơi, nói thật nhỏ:
"Số Hai, ta giúp ngươi đòi lại số nợ này..."
Từng chữ bay bổng nhẹ nhàng kết thúc, các hạt màu đen cùng lúc hội tụ lại trong mắt trái của hắn.
Sau đó trong con mắt đen của hắn, một tia sáng thực sự đột nhiên xuất hiện.
"xoẹt...
Không gian tràn ngập ánh sáng phản chiếu từ những chiếc cốc thuỷ tinh, trông như trong một áo và hắn đột nhiên bay nhanh ra ngoài giống như một chiếc bóng.
Lục Tân nhìn thấy, bản thân vẫn đang đứng trên sân vận động.
Sau đó, tay trái của hắn thì dắt tay em gái, tay phải thì nắm chặt bóng đen của cha mình Cơ thể của cô em gái bị xé toạc, đột nhiên áp sát cơ thể của Lục Tân. Đây giống như là Số Hai nhân bản được ràng buộc bởi vô số người sống này ôm trong lòng. Sau đó lực lượng vặn vẹo đáng sợ trong nháy mắt tràn vào trong cơ thể của Số Hai, tiếp đến, cơ thể của những người đang được buộc chặt vào người Số Hai lần lượt bị bắn ra ngoài, chỉ còn lại thân hình gầy gò xanh xao của Số Hai nhân bản...
Ngay sau đó, cơ thể này cũng bị xé tan thành từng mảnh, biến thành những khối thịt phập phồng.
Cùng lúc này, sức mạnh của cha hắn cũng đột nhiên tăng vọt, mấy bóng đen lăn lộn bị lôi ra khỏi sân vận động, lao thẳng về phía đội quân màu đen. Chỉ bằng một đòn, đội quân màu đen các đó cả trăm mét ở phía trước đã hoàn toàn bị tiêu diệt.không chỉ trở thành một luồng rối loạn tinh thần, cái bóng màu đen còn lao thẳng đến Số Hai đan mặc vest đứng cuối của Quân đoàn Địa Ngục.
"Rầm.."
Số Hai đó cũng bị đánh tan thành mây khói.
Tiếng cười điên cuồng của cha hắn đột nhiên vang lên vang dội và phấn khích. Trước đó do bị Quân đoàn Địa Ngục áp chế, ông đã vô cùng uất ức và do Lục Tân không cho phép, không thể có được sức mạnh tinh thần bằng cách làm ô nhiễm người khác, cuối cùng thì vào lúc này, ông cũng đã có thế báo thù rồi.
Trong tiếng cười của cha mình, Lục Tân quay đầu nhìn lại nhân bản của Số Hai đứng trên mái nhà ở đằng xa.
Những hạt đen trong mắt hắn run lên, nhắm thẳng vào chiếc cốc thủy tinh trong tay của Số Hai nhân bản.
Chiếc cốc vỡ tan tành ngay lập tức và Số Hai loạng choạng lùi về sau...
"Năng lực của họ rất mạnh, thế nhưng bản thể đều không trọn vẹn...
"Nếu như Số Hai thực sự đến, e rằng..."
Lục Tân vừa nghĩ đến điều này, đã khẽ lắc đầu, nhìn vào những mảnh xác còn lại của ba kẻ nhân bản.
Nhưng đúng lúc này, sau lưng hắn chợt vang lên tiếng loẹt xoẹt của dây xích.
Trên phôi thai địa ngục kia, đột nhiên có bốn sợi xích màu trắng thoắt ẩn, thoắt hiện bay lên cao.
Một sợi nhanh chóng lao tới phía sau đầu của, ba sợi còn lại nhanh chóng vươn ra ba phía khác nhau.
Lục Tân lập tức nhận thấy có điều không ổn, hắn đột ngột quay người lại, cầm chặt sợi dây xích đang đâm về phía mình.
"xẹt... xẹt...
Sợi xích này bị sức mạnh tinh thần trong lòng bàn tay của hắn làm bốc hơi và vỡ tan thành nhiều mảnh.
Còn ba sợi xích kia bay ra, xuyên thủng từng tầng từng lớp không khí, như thể lao vào một loại không gian thần bí nào đó.
Ngay sau đó, ba sợi dây xích được kéo về, nhất thời lại có ba nhân bản của Số Hai được nó kéo ra ngoài.
Một người vẫn có những mạch máu quái dị bay khắp người, nằm co ro ở trên mạng nhện cách đó không xa, nhìn hắn với ánh mắt u ám.
Một người mặc vest màu đen và đội mũ dạ, lặng lẽ đứng ở đầu phố.
Một người đứng trên mái nhà đối diện, trên tay cầm một chiếc cốc thủy tinh.
Ba nhân bản của Số Hai, không thiếu một ai.
"Đây lại là cái gì đây?"
Lục Tân kinh ngạc ra mặt.
Đây rốt cuộc là sức mạnh của phôi thai địa ngục này, hay sức mạnh của Số Hai?
Lục Tân chợt nhớ tới khi còn ở Thần Ác Mộng trong, Số Hai đã từng nói, hắn không thể nào bị giết chết. Thế nhưng, hắn cũng có nói rằng, chỉ có Lục Tân mới có thể giết được hắn. Các nhân bản của Số Hai nhân lại xuất hiện trở lại cũng không phải vì Lục Tân chưa giết chết chúng.
Vậy...
Trong đầu Lục Tân bỗng nhiên lóe lên những điều tuyệt vọng mà hắn nhìn thấy khi trốn tránh trong thành phố Hỏa Chủng.
Họ đã chết, nhưng vẫn còn lang thang trên thế giới này...
Vậy thì, ở một mức độ nào đó, phôi thai địa ngục này có khả năng phá vỡ sự sống và cái chết?
"Râm!
"Râm!"
"Râm!"
Khi Lục Tân còn đang suy nghĩ về vấn đề này và đang toàn lực đối phó lại với ba "Số Hai" kia thì phôi thai phía sau hắn đang rung lên dữ dội.
Lục Tân có thể cảm giác được sự đe dọa phía sau lưng và cũng có thể cảm nhận được rằng, phôi thai kia đang tranh thủ thời gian này, để dành thời gian cho việc nuôi dưỡng phôi thai. Mỗi một giây trôi qua, kích thước của nó lại tăng thêm với một tốc độ khủng khiếp và đã đạt đến một giới hạn nhất định...
Một bên là ba nhân bản của Số Hai, nắm giữ một loại sức mạnh tinh thần đã vượt qua cấp bậc lãnh chúa, một bên là là phôi thai của địa ngục...
Chuyện này là thế nào?
Nghĩ đến vấn đề này, Lục Tân thầm cảm thấy lo lắng trong lòng và khẽ nghiến răng.
"Phần phật..."
Đúng lúc này, từ xa đột nhiên truyền đến một tiếng động lớn.