Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1465:



Con quái vật kia dù có mạnh, nhưng trạng thái lại đang rất không ổn định. Dracula điều khiển đám 'zombie' bên người phóng về phía hắn, nhưng lại không ham chiến. Mỗi lần có một 'zombie' bị quái vật mạch máu làm bị thương thì sẽ ngay lập tức rời đi, nhanh chóng thoát khỏi nơi đấy trước khi bị nó ô nhiễm hoàn toàn.

Thời gian dần trôi qua, tất cả đám 'Dracula' đều sẽ biến thành một phần của con quái vật.

Nhưng một khi người phụ thuộc của con quái vật càng nhiều, thì thực lực của hắn cũng sẽ dần suy yếu.

Chuyện này cũng giống như việc dùng hai tay cầm khoai lang nóng.

"Mấy chuyện này đều không quan trọng, nhưng ta thật sự cảm thấy hứng thú với năng lực thay đổi hiện thực của ngươi."

Mặt khác, có một đám người đang chạy vọt tới tòa nhà ba mươi tầng.

Vẻ mặt của người nào cũng vô cùng kỳ lạ, lúc họ chạy thì con mắt cũng chẳng thèm nhìn đường.

Họ chỉ nhìn chằm chằm lên mái nhà, nơi số hai đang cầm cốc thủy tinh đứng ở rìa sân thượng.

Bên tai là tiếng nói thì thầm của Rắn Đỏ, cô đang liên tục rót vô số suy nghĩ vào trong đầu của họ.

Năng lực phản ứng của số hai kia cũng rất mạnh, hắn nhanh chóng phát hiện được đám người đi đến.

Nhưng ở trong mắt hắn, thậm chí không có sự hiện diện của những người này. Hắn chỉ nhìn thấy một con rắn lớn đang lang thang trong thế giới tinh thần của những người này.

Mặt hắn không có chút cảm xúc nào, chỉ nhẹ nhàng vuốt ve quả táo trong tay, sau đó quả táo lại biến thành một cái chén.

Ào ào ào...

Đám người đang xông lên lầu lập tức té nhào cả đám.

Họ chợt phát hiện, chẳng biết khi nào mình đã vào một không gian khổng lồ có vô số cốc thuỷ tinh.

Trên dưới trái phải đều là cốc, đám cốc này giống như là đang muốn mai táng họ ở bên trong. Đến lúc này, cho dù họ muốn hành động thì cũng không nhúc nhích được.

"Quả táo hay là cốc thuỷ tinh?"

"Ai quy định hắn nói đó là cốc thuỷ tinh thì nó chính là cốc thuỷ tinh?"

"Lỡ đâu nó là quả táo thì sao?"

Trong lúc đám người đang bắt đầu hỗn loạn thì bỗng nhiên trong đầu lại phát ra âm thanh xì xì, cái âm thanh này liên tục khuyên nhủ họ.

Sự điên cuồng trong mắt đám người này càng nồng nặc. Họ bỗng nhiên cầm lấy cốc thủy tinh, sau đó dùng sức nhét nó vào miệng.

Ánh mắt của họ vô cùng hung ác, liên tục dùng sức nhai cái thứ trong miệng.

Phảng phất như đó không phải là cốc thuỷ tinh, mà là một quả táo.

Rột rột rột rột...

mảnh vỡ sắc bén cắt đứt đầu lưỡi, cuống họng, thực quản, thậm chí là dạ dày. Nhưng họ càng lúc càng cuồng nhiệt, càng lúc càng hưng phấn. Họ liên tục cầm mấy cái thuỷ tinh bên cạnh cho vào miệng, rồi cắn một ngụm lớn như là cắn quả táo.

Đây quả thật là một hình ảnh điên cuồng và rất có lực trùng kích.

Nhìn cảnh này, thể phục chế đứng trên lầu dần xuất hiện vẻ mặt mê man.

Hắn bỗng nhiên có chút nghi hoặc, thứ mà mấy người kia đang ăn, rốt cuộc là cốc thuỷ tinh hay là quả táo?

Và cũng vào lúc trong đầu hắn xuất hiện suy nghĩ này thì cốc thủy tinh trong tay cũng liên tục thay đổi giữa quả táo và cái cốc.

Ngay sau đó, cái chén đột nhiên xuất hiện một vết nứt.

Đồng thời, cơ thể của hắn cũng xuất hiện một vết nứt y hệt, máu tươi nhanh chóng thẩm thấu ra ngoài.

Tư duy đơn giản của hắn dường như không thể xử lý tin tức này.

Hắn biến quả táo thành cốc thủy tinh, nhưng đối phương lại xem cốc thuỷ tinh thành quả táo? Tình huống này là sao?

"Quả nhiên là thế..."

Rắn Chín Đầu ở trong biển tinh thần của đám người này lạnh lùng nhìn thể phục chế, trong đôi mắt rắn hiện lên chút ý cười:

"Năng lực thay đổi hiện thực cũng không dễ sử dụng đến vậy.

Nếu muốn thay đổi nhận thức của người khác thì trước tiên phải lừa gạt được bản thân mình. Nhưng nếu người bị thay đổi nhận thức vẫn cố ý làm theo con đường vốn được định là sai lầm, thì người thay đổi hiện thực nhất định sẽ chịu ảnh hưởng theo..."

"Đến tột cùng là ngươi lừa họ, hay là họ lừa ngươi?"

"Sau khi tình trạng đảo ngược hiện thực xuất hiện, thì người chịu phản phệ đầu tiên chính là ngươi."

"Rốt cuộc thì ngươi đã làm thế nào vậy?"

Trong phạm vi của sân thể dục, trong nháy mắt đã có vô số bóng người và sức mạnh tinh thần va chạm và đan dệt vào nhau một cách hỗn loạn. Có một số năng lực Hạ Trùng có thể nhận ra, nhưng có một số năng lực cô nhìn mãi mà chẳng biết đó là gì.

Nhưng mấy thứ đó không quan trọng, vì hiện tại, trong lòng cô có một nghi hoặc khác quan trọng hơn...

Cô nhịn không được xoay người nhìn Đao Giải Phẫu.

Khi nấy dù cô có khuyên thế nào thì đám người vừa mạnh mẽ vừa kiêu ngạo này cũng chẳng để tâm.

Sao bây giờ lại vì một câu nói mà xông lên hết thế này?

Cũng vào lúc này, ở mấy con đường xung quanh đã mơ hồ truyền đến tiếng xe cộ và tiếng hô to dồn dập của những quân lính vũ trang. Thậm chí còn có thể nhìn thấy ở các tòa nhà kiến trúc xung quanh, đang có một lượng lớn bóng đêm đang leo lên rồi áp sát về sân thể dục. Các thế lực còn sót lại của thành phố Hỏa Chủng cuối cùng cũng phản ứng lại, họ đang nhanh chóng tập trung về phía sân thể dục để tiến hành ngăn cản.

Xem ra nguy cơ vẫn còn chưa được giải trừ...