Khi đến gần cái phôi thai, hắn nhẹ nhàng giơ tay mình lên, tự nói:
"Vì thế, ngươi rốt cuộc là cái thứ đồ gì?"
"Rầm.."
Sự co rút của cái phôi thai dường như càng trở nên kịch liệt.
Nó dường như đang dùng cách này để giúp mình lớn lên và đẩy nhanh tốc độ giáng sinh.
Nói đơn giản hơn là, nó đang cuống.
Ào ào ào...
Vô số xiềng xích ở chung quanh nào đột nhiên bay về phía của Lục Tân như một thứ có sinh mệnh.
Nhưng Lục Tân cũng chẳng cần động tay, vì cái bóng màu đen đã giúp hắn xử lý cái đống xiềng xích đó.
Cha và em gái cũng đồng thời xuất hiện, mở bốn đôi mắt to nhìn chằm chằm vào nó.
Lúc này, phôi thai lại cuống lên.
Có thể nhìn thấy ở bên mặt ngoài đã bắt đầu nổi lên từng tia sóng gợn.
"Vô dụng...
Lục Tân nhìn dáng vẻ căng thẳng của nó, nhịn không được nở một nụ cười, sau đó nhìn hai bên ra hiệu. Cha và em gái đã sớm không chờ nổi, sau khi thấy Lục Tân cho phép, một người duỗi tay nhỏ, một người vung cái bóng, đánh thẳng vào cơ thể của cái phôi thai.
Một khắc sau, hiện tượng sóng gợn lại xuất hiện ở bên ngoài phôi thai, sau đó nuốt chửng hai luồng sức mạnh tinh thần ở bên ngoài.
Hai luồng sức mạnh này đều không tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì với nó, trái lại còn bị nó hấp thu, tăng nhanh tốc độ thai nghén.
"Thú vị..."
Lục Tân nói nhỏ:
"Có thể hấp thu đòn tấn công tinh thần, là vì cấp độ bẩm sinh của nó rất cao sao?"
Nghĩ như thế, đôi mắt của Lục Tân đột nhiên trở nên lạnh lùng, hắn duỗi bàn tay của mình ra.
Hắn giang rộng năm ngón tay, nhẹ nhàng xoa xoa cơ thể của phôi thai.
Cùng lúc đó, hạt màu đen trong mắt của hắn chuyển động, trong lòng bàn tay cũng xuất hiện dấu vết của hạt màu đen.
"Bịch..."
Sau khi cái phôi thai cảm nhận được sức mạnh này thì tốc độ run rẩy càng trở nên kịch liệt.
Nhưng nó căn bản là không thể nào chống cự lại Lục Tân, chỉ có thể mặc cho Lục Tân đặt tay lên người nó.
Một lát sau, đột nhiên có một tiếng ồn ào vang lên, bàn tay của Lục Tân bị đánh văng ra ngoài, lòng bàn tay có cảm giác hơi tê.
Lại nhìn sang phôi thai, lúc này mặt ngoài của nó đã có hơi nhăn nheo, nhưng rất nhanh lại trở về như cũ.
"Có thể chống cự được với cả sức mạnh kia?"
Vào lúc này, Lục Tân thật sự cảm thấy rất kinh ngạc.
Hắn đã sớm phát hiện trong cơ thể mình còn có một loại sức mạnh, chỉ là chính hắn cũng không biết nhiều về loại sức mạnh này.
Khi Lục Tân sử dụng sức mạnh này, xem biểu hiện của mẹ, cha và em gái thì dường như hắn đã biến thành một người, lâu lâu còn nói mấy câu như 'thần tính' linh tinh gì đó. Số Hai còn trực tiếp hơn, hắn nói đây là một 'bản thân' khác.
Có rất nhiều lời giải thích cho việc này, nhưng Lục Tân biết rõ một điều, đó chính là nó rất mạnh.
Khi hắn sử dụng sức mạnh này, có rất ít tinh thần thể có thể chống lại, đa phần đều bị hắn trực tiếp chôn vùi.
Nhưng lần này, bàn tay của hắn lại bị đánh văng ra.
Lúc này hắn không dùng sức mạnh đưa cho cha hoặc em gái, mà trực tiếp dùng tay của mình đụng vào, nhưng vẫn bị văng ra?
Điều này chẳng phải nói rõ, thứ trong phôi thai có cùng đẳng cấp với mình?
"Rầm... Rầm..."
Cùng lúc này, trong trụ sở dưới mặt đất, có vô số người đang ngơ ngác nhìn hình ảnh trên màn hình.
Vì có rất nhiều dị biến giả tham dự chiến đấu, nên dưới sự ảnh hưởng của các luồng sức mạnh tinh thần, ngay cả hệ thống theo dõi đặc chế của Hỏa Chủng cũng không thể chịu đựng nổi, hình ảnh liên tục chập chờn, lúc có lúc không.
Mà ở một bên khác trong trụ sở, cũng đang xảy ra một chấn động vô cùng lớn.
Dường như có một kẻ xâm lấn đã xâm nhập vào trụ sở dưới mặt đất. Bên an ninh đang cử bộ đội mạnh nhất để tiến hành tìm kiếm và bắt giữ.
Nhưng hiện tại, Nhà thiết kế Địa Ngục đã không lo nổi những thứ này. Hắn chỉ biết dán mắt vào màn ảnh.
Khi hắn nhìn thấy Lục Tân đưa tay lên xoa xoa phôi thai của địa ngục thì trái tim lập tức nhấc lên tới cuống họng.
Một sự khủng hoảng chiếm đây cõi lòng, khiến hắn có chút buồn nôn.
Hắn thậm chí không thể tưởng tượng được, rốt cuộc là người có cấp bậc thế nào mới có thể trực tiếp chạm vào phôi thai kia?
Sao hắn lại không bị gợn sóng ô nhiễm mà phôi thai kia phát ra biến thành con rối và thủ vệ trung thành nhất của nó?
Cho đến khi bàn tay của Lục Tân bị văng ra, thì hắn mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, đồng thời trong lòng cũng xuất hiện vô số nghi hoặc.
Rốt cuộc mình đang gặp phải một đối thủ thế nào vậy?
Máu lạnh, điên cuồng, giả dối, cường đại, những việc hắn làm hoàn toàn khác xa dự đoán của mình...
Đây quả thật là một đối thủ đứng đầu mà mình gặp được trong cuộc đời này.
Được rồi, mặc kệ lần này thắng hay thua. Thì mình nhất định phải điều tra rõ ràng người này, để xem hắn rốt cuộc là ai.
"Thật may mắn, hắn không thể đụng vào thứ kia..."
"Mà cũng phải thôi, thế giới này chẳng có người nào có thể đối kháng được với thứ kia..."
"Vì cấp bậc của thứ kia hoàn toàn không cùng cấp bậc với chúng ta. Hắn sao có thể..."