"roẹt... ' Ngay cả Lục Tân cũng lần đầu tiên cảm nhận được ý chí muốn sống mãnh liệt, ra sức giãy dụa tìm đường thoát cho sinh mệnh của mình, thì vẫn có một phần hạt đẹn bị kéo ra ngoài, vặn vẹo quấn quanh Bàn Tay Tái Nhợt, hệt như một đám sinh vật sống.
Hạt đen cuối cùng sắp bị kéo ra khỏi cơ thể Lục Tân, ăn cắp sắp hoàn thành.
Trên mặt Lục Tân hiện lên biểu cảm thoải mái và bình tĩnh chưa từng xuất hiện bao giờ. Cha và em gái đứng hai bên cũng dần trở nên trong suốt, hệt như dấu vết tồn tại của họ cũng sắp bị nó tiện tay hủy diệt.
Thay đổi xảy ra chỉ trong nháy mắt.
Phôi thai Địa Ngục bên cạnh Lục Tân đã hoàn toàn chìm vào im lặng, không còn lại chút dấu hiệu sinh tồn nào.
Nhưng đúng vào lúc này, phôi thai đột ngột run run, một cái kéo bạc tinh xảo vươn ra khỏi phôi thai.
Lưỡi kéo nhọn hoắt, sắc bén ánh lên dưới ngọn đèn nhiều màu, toát ra vẻ đẹp đầy quỷ dị.
Chuôi kéo nhanh chóng mò thấy chỗ cổ tay của Bàn Tay Tái Nhợt, sau đó lưỡi kéo nhẹ mở ra, rồi cắn chặt lấy cổ tay Bàn Tay Tái Nhợt, sau đó khẽ khép lại, tựa như đang cắt một tờ giấy trắng.
"xẹt!"
Bàn Tay Tái Nhợt bị cắt đứt.
Cơn run rẩy kịch liệt xuất hiện trên người Bàn Tay Tái Nhợt.
Cánh tay cụt kia đột nhiên tỏa ra luồng sức mạnh tinh thần không thể nào hình dung nổi. Có thể cảm nhận được nỗi kinh ngạc sợ hãi, phẫn nộ, cùng với không cam lòng trong nó. Nó hung tợn nhào tới trước, cổ tay bị cắt đứt vội vã duỗi về phía bàn tay rơi rụng kia, như muốn túm nó về.
Nhưng thứ mà bàn tay kia đang nắm chính là hạt đen, là số hạt đen cuối cùng, suýt chút nữa nhưng chưa hoàn toàn rời khỏi cơ thể Lục Tân.
Nên sau khi bàn tay bị cắt đứt, hạt đen nhanh chóng quay về cơ thể Lục Tân, đồng thời cũng lôi kéo bàn tay tái nhợt về lại đây.
Lục Tân thình lình tỉnh lại, hình như đã trải qua một cơn ác mộng đáng sợ.
Ngay sau đó, đập vào mắt hắn chính là bàn tay đứt đoạn đầy quái lạ và đáng sợ của Bàn Tay Tái Nhợt đang xuất hiện ngay trước mắt hắn.
Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được trong người như có thêm thứ gì đó đang cố gắng giãy dụa, muốn phá vỡ thân xác của mình để thoát ra ngoài.
Nhưng hắn còn chưa kịp phản ứng gì thì một bóng người, là phụ nữ, từ từ ló mình ra khỏi phôi thai.
Là mẹ!
Tay phải bà cầm kéo, tay trái cầm một cây đinh màu đen.
Giây đầu tiên vừa ló mình ra, bà đã nhanh chóng và đột ngột đóng cái đinh này vào tay phải Lục Tân.
Ngay sau đó, kèm theo nỗi đau chạm đến linh hồn, Lục Tân cảm thấy cái thứ không ngừng giãy dụa trong người mình đã tan biến.
Nhưng bàn tay mình, chỗ bị đóng đinh bắt đầu trở nên trắng nhợt với tốc độ mắt thường cũng thấy được.
Ngay giây sau, hắn dường như đã hiểu ra điều gì đó, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn mẹ.
Mẹ đứng ở trước mặt hắn, trên người là chiếc đầm lễ phục màu trắng, tóc tai chải chuốt gọn gàng, tinh tế, chỉ là trên bộ lễ phục trắng này lại xuất hiện rất nhiều vết bẩn, đầu tóc gọn gàng cũng trở nên rũ rượi, thậm chí còn đánh mất một bên giày cao gót.
Đây là bộ dạng chật vật nhất của mẹ từ trước tới giờ. Nhưng khi đối mặt với Bàn Tay Tái Nhợt bị đứt một bên kia, mẹ lại nổ nụ cười cực kỳ rạng rỡ, vui vẻ.
Trong ánh mắt dịu dàng của mẹ còn xen lẫn vẻ đắc ý và khiêu khích.
Đối diện với ánh mắt của mẹ, Bàn Tay Tái Nhợt bị đứt một bên kia có hơi ngập ngừng do dự, nó chầm chậm dừng lại hành động của mình.
Nó run rẩy, nó phẫn nộ, nhưng cuối cùng cũng chẳng nói gì, chậm rãi thu mình về.
Cảm giác áp bức, đè nén khác thường xung quanh đột ngột biến mất, bầy không khí dường như vừa chạm là nổ lập tức quay về với bộ dạng bình tĩnh ban đầu.
Lục Tân nhìn chằm chằm bàn tay phải của mình, làn da ở đây đã trở nên tái nhợt, cảm thấy loáng thoáng hình như có hoa văn xinh đẹp tinh xảo lại quỷ quái nào đó đang nhanh chóng di động bên dưới.
Hắn có cảm giác trong bàn tay này đang tồn tại một sức mạnh tinh thần quái lạ nào đó, cây đinh đen tuy đâm thủng bàn tay mình, nhưng đồng thời cũng giúp mình đóng đinh thứ sức mạnh không thuộc về mình này lại, cưỡng chế nó ở lại trong tay mình...
"Rốt cuộc chuyện này là sao?"
Qua một hồi lâu, hắn bỗng ngẩng đầu, nhìn về phía mẹ.
Mẹ xoay người lại, trên mặt là nụ cười vui vẻ nhất mà Lục Tân nhìn thấy từ trước tới giờ. Bà nhẹ nhàng gật đầu:
"Thành công"
"Thành công?"
Lục Tân vẫn chưa hiểu, hoang mang nhìn mẹ.
"Đúng vậy, cái tên nhóc thích ăn trộm lại thích chiếm tiện nghi của người khác này đã theo dõi ngươi từ lâu."
Mẹ mỉm cười nói:
"Dù biết ngươi không dễ chọc, nhưng khi lòng tham của hắn xuất hiện, chính hắn cũng không thể kiểm soát nổi bản thân mình. Vì vậy, hắn không tiếc từ bỏ kế hoạch mà chúng đã âm thầm chuẩn bị bao năm, cũng phải cố gắng tìm cho ra cơ hội trộm lấy tính thần của ngươi."
"Nhưng..."
Bà khẽ mỉm cười một cái:
"Hắn không biết rằng ta cũng đang theo dõi hắn"
"Phối hợp với bọn họ diễn nhiều cảnh như vậy, nhẫn nại lâu như vậy, cuối cùng cũng tìm được cơ hội đưa thứ hắn trộm được cho ngươi."
"Chỉ mình tính thần thôi vẫn chưa đủ"
Dưới ánh mắt trợn trừng ngạc nhiên của Lục Tân, cha và cả em gái, bà mỉm cười giải thích:
"Chỉ có thâm một bàn tay này, ngươi mới có thể vui vẻ tự tin vượt qua người thầy kia của ngươi, cái người đã bày ra bài kiểm tra sức mạnh cho ngươi đó. Ta nói vậy, ngươi đã hiểu chưa?"