Số Hai tạo ra một khe hở cho Lục Tân, mà Lục Tân vừa thấy nó liền cắn chặt răng.
Hắn nhìn thoáng qua Số Hai rồi bổ nhào về phía trước!
Hắn hung hăng giơ nắm đấm đánh Người Giấu Trượng thêm cú nữa.
"Cú đấm này là cho ta..."
So với phẫn nộ thì Người Giấu Trượng càng nghi ngờ và khó hiểu hơn.
Hắn không ngờ là bị đánh đến ba lần.
Vì từ góc độ của hắn thì hành động của Lục Tân rất vô nghĩa.
Chỉ có thể giải thích rằng hành vi này của hắn chính là loại bản chất tôi tệ nhất của con người: trút giận.
Nhưng cảm giác khủng hoảng mà hạt màu đen mang lại cùng với sự xuất hiện bất ngờ của Số Hai ở đây khiến hắn không khỏi cảnh giác. Hắn không biết hai người họ cùng xuất hiện ở đây có phải có mục đích hay là cái bẫy gì không.
Dù sao, hắn vừa bị tổn thất rất nhiều.
Mà sự tồn tại của hai người trước mắt hắn đều có thể gây ra mối đe dọa nhất định cho hắn.
Vì thế hắn đã hất Lục Tân ra ngoài trong lúc sức mạnh tinh thần đang dao động đồng thời nhanh chóng giơ tay rồi nhẹ nhàng hạ xuống.
Mọi thứ trước mắt đều bị hắn cự tuyệt.
Bất kể là Lục Tân, bảy vật ký sinh hay Số Hai.
Đều bị hắn đẩy ra xa khỏi không gian này.
Cảm giác mất trọng lượng ập đến. Lục Tân cảm giác sau lưng giống như bị va vào tấm kính và cả người cứ rơi xuống từng tầng một.
Cứ rơi xuống một tầng liền có tiếng lanh lảnh vang lên.
Nó khiến hắn có cảm giác như bị rơi xuống hồ nước có lớp băng mồng vào mùa đông, lớp băng vỡ và cả người hắn chìm vào dòng nước giá lạnh.
Chỉ là cảm giác ấy cứ không ngừng xuất hiện, hơn nữa hắn đã ngã càng lúc càng sâu.
Sau khi tiếng lảnh lảnh liên tiếp vang lên thì cảm giác mất trọng lực lại lập tức ập đến.
Bỗng nhiên hắn nhìn thấy bản thân đang rơi từ trên cao xuống nhưng mặt đất lại dùng một tốc độ nhanh như tia chớp kéo hắn trở lại.
Là tiếng kêu thất thanh của em gái. Con bé phát hiện Lục Tân có thể ngã chết mất.
Con bé vừa kêu to vừa nhanh tay ấn xuống, mạng nhện còn sót lại ở trên cao lập tức dâng lên, đỡ lấy người Lục Tân, rồi lại bị sức nặng của hắn kéo chùn xuống gần sát mặt đất, sau đó mới văng ngược trở lại.
Vài lần như thế, cuối cùng mạng nhện cũng dần ổn định. Lục Tân không nhịn được xoa xoa đầu hoảng sợ.
Quả thật hắn không ngờ là sẽ rơi từ trên cao xuống.
"Ngươi..."
Ba mẹ Lục Tân cũng vội vàng chạy về phía trước, sắc mặt vô cùng lo lắng.
Trước đây Lục Tân sẽ không phát ra âm thanh kích động như vậy, nhưng lần này...
"Phù..."
Lục Tân cũng vì run rẩy nên mới chậm rãi thở một hơi, sau đó còn cười với người nhà:
"Nguy hiểm thật....
"Xui sao còn chưa kịp đánh hắn thêm cú nữa mà đã suýt ngã chết rồi...
"Hên sao ta vẫn xả được giận, hơn nữa..."
Hắn hơi khựng lại rồi giơ cánh tay phải đang ở dưới người mình lên.
Chỉ thấy trong tay hắn đang nắm một mảnh vải màu đen, phía trên nó còn quấn mấy sợi dây xích.
Ngay cả bản thân Lục Tân cũng không nhận ra sao trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà lại bắt kịp thứ này?
Chẳng lẽ là thói quen của bàn tay tái nhợt?
Mẹ Lục Tân vừa bất ngờ nhưng vẫn vui vẻ nói:
"Ta đã bắt được căn nguyên của hắn rồi..."
"Ngươi..."
Thấy hắn tươi cười, mẹ muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Bà hơi giận nhưng trong ánh mắt vẫn không giấu được vẻ vui mừng và hớn hở.
Cuối cùng, bả chỉ có thể nhẹ nhàng lắc đầu:
"Sau này đừng làm những chuyện này nữa."
"Có lẽ trong đời người luôn sẽ có những lần mạo hiểm, nhưng mạo hiểm không có nghĩa là tìm đường chết."
Nói xong, bà chăm chú nhìn bàn tay của Lục Tân.
Đặc biệt là mảnh vải cùng với sợi dây xích sắt như hư như thực kia.
Cảm giác này có vẻ rất mâu thuẫn, bởi vì thoạt nhìn trông nó rất kỳ lạ..
Giống như nhìn thấy hai nữ thần khác nhau ở trong hiện thực. Rõ ràng cô ấy là giả nhưng so với vật chất ở hiện thực thì càng thực hơn.
Ánh mắt của bà cũng trở nên chăm chú hơn nhiều. Khi thấy Lục Tân muốn đưa món đồ đó cho mình, bà liền xua xua tay.
Bà nhìn Ba, ý bảo Lục Tân trực tiếp đưa món đồ này cho ông ấy:
"Để hắn giữ là được rồi."
Lục Tân nghe vậy liền đưa tay về phía ba.
Ba hơi giật mình, cái bóng màu đen cũng theo đó mà co lại, ánh mắt lộ vẻ cảnh giác.
"Vì đã lộ rõ bản tính rồi nên trước mặt bọn nhỏ ngươi cũng chẳng thèm giữ thể diện nữa à?"
Mẹ bất đắc dĩ liếc nhìn ba một cái, nhẹ giọng khuyên nhủ:
"Bây giờ thế giới này e là không còn dụng cụ nào có thể bảo quản vật thần thánh này nữa đâu."
"Bất kể là dùng cái gì để bảo quản thì đều sẽ bị vật thần thánh này ăn mòn rồi chuyển hóa thành vật ký sinh."
"Chỉ có ngươi mới có năng lực khắc chế cũng như bảo quản thứ này thôi"
Lục Tân tò mò nhìn ba.
Ngay cả hắn cũng không biết ông ấy còn có năng lực này.
Những mà nghĩ lại thì trước kia, quả thật hắn có phát hiện trong phòng bếp của ông thường xuyên chất đây vật phẩm.
Nhưng cách một khoảng thời gian thì những thứ này liền biến mất.
Nghe mẹ nói những lời này trước mặt Lục Tân, ba vừa khẩn trương vừa chột dạ nhìn bà.
Giống như đang ra hiệu.