Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1491: Đơn Giản Lắm



Tuy đôi giày cao gót này là vật phẩm ký sinh, hơn nữa cũng chưa kịp tìm hiểu xem năng lực cụ thể của nó là gì, nhưng hồi nãy, khi hắn bắt nó hiến tế, nó cũng rất phối hợp với hắn.

Về phần Cỗ Máy Cam, trông bề ngoài có hơi bình thường, thậm chí còn không cảm giác được dao động khác thường nào tỏa ra từ người hắn như những dị biến giả khác.

Nhưng Lục Tân còn nhớ rất rõ dáng vẻ vung tiền khi đang lái xe trên đường của hắn, không hiểu sao bỗng thấy có hảo cảm to lớn với kiểu người hào phóng như vậy.

"Ái chà, người anh em, năng lực của ngươi là gì?"

"Cảnh tượng lúc nãy chúng ta nhìn thấy là thật hả?"

"Năng lực của ngươi có phải thuộc dạng có thể khiến người ta nhìn thấy những khung cảnh không có thật hay không"

Trong lúc Lục Tân đưa mắt quan sát Giày Múa Đỏ và Cỗ Máy Cam vừa mới quen, những người khác cũng đang đánh giá Lục Tân.

Cho dù là những người mà hắn từng quen biết trước đó như lão Vương mất trí, Rắn Chín Đầu, và cả Dracula... thì trong mắt họ cũng vô thức hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Một người nữa lại di động xung quanh Lục Tân, tay không ngừng bóp bóp cơ nhị đầu trên tay hắn, miệng không ngừng chặc lưỡi nói lạ, hệt như đang nhìn một loài động vật được bảo hộ trong tận thế vậy.

Lục Tân cũng hơi sửng sốt, ngại ngùng trả lời:

"Nói chính xác thì ta vốn chẳng làm gì cả."

Còn thản nhiên thừa nhận:

"Chỉ là đập cho cái tên Người Giấu Trượng vài phát mà thôi."

Đám người trong câu lạc bộ Trăng Máu lập tức bị sự khiêm tốn của Lục Tân làm cho sững sờ, một tràng tiếng nuốt nước miếng vang lên, không khí im lặng hồi lâu mới có người lên tiếng nói:

"Ngươi đập hắn bằng cách nào vậy?"

"Hiến tế đó...

Lục Tân nói:

"Trong bộ luật của Hộp Đen có ghi rằng, chỉ cần hiến tế bảy món vật phẩm là sẽ có cơ hội nhìn thấy hắn"

"Giây đầu tiên khi vừa thấy hắn, chớp thời cơ hắn còn chưa kịp phản ứng, lập tức xông lên đấm hắn ba cú."

Nói xong, hắn tò mò liếc nhìn các thành viên trong câu lạc bộ:

"Đơn giản lắm, chẳng lẽ các ngươi không làm được?"

Thành viên câu lạc bộ đứng cạnh đó vội quay sang trố mắt nhìn nhau.

Ở một nơi cách đây khá xa, nhóm điều tra viên và mật thám của các thế lực khác cũng chỉ dám nhìn trộm Lục Tân, không kẻ nào có gan tự tiện xông lên, nhưng sau khi nghe thấy mấy lời của hắn, trên mặt lập tức để lộ biểu cảm mê mang, cấp bậc của dị biến giả bây giờ đã cao vậy rồi ư, họ cũng có tiềm lực như vậy sao?

Duy chỉ mình lão Vương mất trí nghe xong thì để lộ vẻ trầm tư, hắn nói:

"Thì ra lại đơn giản như vậy..."

"Đội trưởng Đan Binh..."

Đúng vào lúc này, Hạ Trùng tiến lại gần Lục Tân, mặt mày nghiêm túc, cô hạ giọng hỏi:

"Đã giải quyết xong vấn đề chưa?"

Lục Tân ngẩn ra rồi vội gật đầu:

"Giải quyết xong rồi."

Hạ Trùng thở phào một hồi nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn còn chưa yên tâm:

"Tất cả mọi chuyện?"

"Ừ,..

Lục Tân vô thức đáp lại, rồi mới hoảng hồn nhận ra:

"Không, chưa có xong..."

Sắc mặt Hạ Trùng biến đổi trong nháy mắt, ống phóng tên lửa trên tay cũng lên nòng, chuẩn bị sẵn sàng:

"Vẫn còn ư? Ở đâu?"

"Không phải chuyện đó..."

Lục Tân vội giải thích, nhưng nhìn gương mặt nghiêm túc của Hạ Trùng, hắn lại không biết nói thế nào.

Xung quanh còn một vòng người đang mở to hai mắt, nghiêng tai lắng nghe kìa, nếu bàn về vụ một trăm triệu ngay trước mặt họ thì hình như không ổn lắm. Hắn nghiêng đầu liếc nhìn Dracula, lúc này cô đang lén la lén lút ngó nghiêng xung quanh, không biết tính làm gì nhưng có lẽ chắc cũng giống mình đi.

Tóm lại bản thân chắc chắn sẽ ăn chặn một trăm triệu này, nhưng cũng không thể đứng trước mặt người khác nói thẳng ra được...

Vừa nãy có nhiều người ra tay như vậy, nếu thật sự chia đều ra thì còn được bao nhiêu nữa đâu?

Dù gì ta cũng là chủ quản trẻ tuổi nhất trong công ty thương mại của thành phố vệ tinh số 2 Thanh Cảng, đầu óc buôn bán tất nhiên vẫn phải có.

Đáng thương nhất chính là mấy thành viên câu lạc bộ, họ thậm chí còn không biết tới con số một trăm triệu này...

"Rừm rừm..."

Trong một phút cắt ngang, từ xa bỗng truyền tới tiếng động cơ ô tô gào thét. Mọi người đồng loạt đề cao cảnh giác, quay đầu nhìn về hướng kia. Hóa ra là một chiếc xe đầu kéo đang nhanh chóng lao về phía sân thể dục. Chiếc xe điên cuồng chạy trên đường, đụng hai chiếc xe hai bên văng cả ra ngoài, đằng sau còn có một toán người bám theo riết không tha.

Trong buồng lái, một bóng dáng mập mạp thò đầu ra, vẫy tay với họ từ phía xa, còn phấn khởi gào lên:

"Anh, ta tới rồi, ta tới tham gia cuộc gặp mặt nè..."

Mọi người nhất trí lui về sau một bước, trơ mắt nhìn hắn lái xe đâm thẳng vào trong cửa hàng, sau đó phấn khích đẩy cửa xe bước xuống.

Trên mặt hắn rõ ràng dính toàn khói đen, cũng không biết vừa mới làm gì về nhưng bộ dạng trông rất hào hứng.

Chỉ là, khi nhìn thấy dấu vết chiến đấu và cảnh tượng đổ nát xung quanh, cộng thêm vẻ mặt thả lồng của mọi người, biểu cảm trên mặt hắn nhanh chóng thay đổi, hắn khẩn trương nói:

"Chẳng lẽ buổi gặp mặt đã kết thúc rồi?"

"Nãy giờ ta cực khổ chuẩn bị pháo hoa cho các ngươi, thế mà các ngươi lại không thèm chờ ta?"

"Bây giờ còn chưa đến lúc bắt đầu buổi gặp mặt mà, đúng không...

Trong lúc nhất thời, không ai có tâm tư để ý tới hắn, cả đám cùng khẩn trương nhìn về phía sau tên mập.