Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1495: Không Khí



"Dù sao chị Bảy vẫn chưa xong việc, chúng ta qua đó ăn ké bữa cơm chắc cũng không sao đâu ha?"

Nơi Dracula dẫn bọn hắn tới chính là nhà hàng lớn bảy sao mà trước đó cô từng cho Lục Tân vào ở.

Lục Tân rất vui vẻ, còn đặc biệt chạy xuống hầm đậu xe dưới đất ngó ngó, thấy xe của mình không bị cẩu đi thì càng thêm vui mừng.

Trong nhà hàng lúc này trống rỗng, mang theo không khí im lặng sau cuộc hỗn loạn.

Dracula quen cửa quen nẻo dẫn họ lên phòng VIP tự phục vụ trên lầu bảy của khách sạn, mở tung cửa ra...

"Thích ăn gì thì ăn, thích uống gì cứ uống..."

Dracula giơ tay lên, chỉ tay vào trong phòng:

"Chị đây bao trọn gói cho mọi người!"

Ánh mắt mọi người sáng bừng lên. Tuy cuộc chiến hỗn loạn này chỉ kéo dài không tới ba tiếng, nhưng khi ấy trời vừa chập tối, thức ăn trong nhà hàng cũng vừa được bê lên, sau đó chấn động xảy ra, khách hàng một là tháo chạy trong sợ hãi, hai là bị ô nhiễm, nên cơ bản chưa có ai kịp đụng vào đống đồ ăn trên bàn.

Vậy nên lúc này, đám người ầm một tiếng xông thẳng vào, sau đó bắt đầu hí hửng ăn uống như chuột sa hũ gạo.

Có người cầm một cái dĩa bạc lớn lên, gắp từng ngụm lớn, cũng có người món nào cũng gắp một chút, cuối cùng chất thành ngọn núi nhỏ.

Có người nhét toàn bộ cá hồi cũng như mù tạt vào miệng, cũng có người trực tiếp cầm lấy nguyên liệu nấu ăn, tự lăn vào bếp nấu cho mình, thậm chí còn đội cả mũ đầu bếp lên.

Đương nhiên trong khung cảnh phấn khởi như vậy, vẫn có người ung dung bưng ly rượu đỏ, nhã nhặn ngồi một chỗ chậm rãi thưởng thức.

Cũng có người lại cẩn thận chọn nhặt mấy nguyên liệu nấu ăn đắt tiền, trộm gói mang về.

Không khí ồn ào náo nhiệt, nhưng không hiểu sao Cú Mèo thích nhất là ăn lại cảm thấy không yên lòng, cứ quay đầu dòm ra ngoài cửa sổ miết.

"Nói thật thì cuộc gặp mặt lần này của câu lạc bộ Trăng Máu chúng ta đúng là rất thú vị..."

Chị đại Dracula cầm ly rượu đỏ, nhiệt tình giơ về phía mọi người:

"Nhìn thấy chư vị bình yên ngồi đây, ta thật sự rất vui mừng..."

"Nào, cạn ly vì sự nghiệp cứu vớt thành phố Hỏa Chủng của chúng ta..."

Tất cả mọi người cực kỳ nhiệt tình giơ ly lên, tiếng hoan hô vang dội khắp bốn phía. Họ vừa cụng ly với nhau, vừa cảm khái:

"Tiếc nuối duy nhất đó là, không khí còn chưa đủ náo nhiệt..."

Bùm! Bùm! Bùm!

Lời còn chưa dứt, trên bầu trời cách nơi này mấy cây số, đột ngột xuất hiện ánh lửa ngất trời.

Giữa màn đêm đen dày đặc, vài đóa hoa lửa nở rộ cực chói mắt.

Pháo hoa rực sáng nối liền không dứt, khiến khu vực chỗ họ sáng như ban ngày.

Mọi người lập tức quay đầu ngắm nhìn, trong lòng thấy nôn nao, ý cười hiện hết lên mặt...

Vừa nhắc thì không khí đã được hâm nóng rồi...

"Ái chà..."

Cú Mèo thất thần từ nãy tới giờ cuối cùng cũng hưng phấn nhảy dựng lên, vỗ đùi mình cái bốp, sau đó quay sang nhìn Lục Tân:

"Anh, pháo hoa của ta rốt cuộc cũng nổ rồi, không uổng công ta ngồi đọc hướng dẫn sử dụng cả nửa ngày trời..."

"Anh, thấy không khí bây giờ thế nào..."

Lục Tân chìm trong rối rắm:

"Đừng nói là ngươi phóng hết tên lửa đạn đạo của Địa Ngục Hỏa Chủng lên trời rồi đấy nhé?"

m! Ẩm! Ẩm!

Ngay khi trong thành phố Hỏa Chủng bất ngờ có ánh lửa bùng cháy dữ dội thì bên ngoài thành phố cũng tạo nên một trận dao động sức mạnh tinh thần mãnh liệt.

Bên ngoài thành Hỏa Chủng phồn hoa và sáng rực như một khu rừng thép trên đại địa. Đây là một mảnh đất trống rộng lớn với những nhà máy khổng lồ cùng với một vài khu vườn trái cây.

Ngoài ra, điều khiến người khác chú ý nhất chính là một cây tháp điện cực lớn đứng sừng sững.

Mặt Trăng Máu đã rủ xuống phía tây, đại địa vừa trống trải vừa yên tĩnh.

Chỉ có tinh thần ở trong không trung đang tỏa ra những tia sáng yếu ớt.

Trong màn đêm ảm đạm, mẹ Lục Tân, Hắc Hoàng Hậu, Bác Sĩ An và Số Bảy đang chạy chiếc moto cũng đã đến đây. Họ nhìn nhau với ánh mắt vừa cảnh giác, vừa thăm dò, lại lẫn chút kiêu ngạo.

"Chị, chị thành công rồi..."

Hắc Hoàng Hậu lẳng lặng đứng dưới tòa tháp điện, thi thoảng lại có vài con sâu quái dị xuất hiện chung quanh rồi hân hoan nhảy nhót vòng quanh tà áo của cô. Nhưng cô không thèm để ý, chỉ có không khí xung quanh cô là thường hay xuất hiện một tia gơn sóng lạnh lẽo.

Giọng nói của cô so với sóng gợn còn lạnh lùng hơn:

"Ngươi không chỉ lừa được Người Giấu Trượng, mà còn lừa được cả bọn ta..."

"Lúc đầu thảo luận kế hoạch ngươi cũng chưa từng nói sẽ đưa Bàn Tay Tái Nhợt cho hắn..."

Nghe cô nói, Bác Sĩ An và Số Bảy đứng bên cạnh cũng lạnh nhạt nhìn mẹ Lục Tân.

Họ đều đang mang một cái kính mắt kỳ quái, dường như họ dùng nó để trao đổi với mẹ Lục Tân và Hắc Hoàng Hậu.

Đối diện với sự lên án thản nhiên từ Hắc Hoàng Hậu, mẹ Lục Tân chỉ nhẹ nhàng mỉm cười:

"Tiện tay thôi mà."

"Với lại, lúc chúng ta bàn kế hoạch chỉ mới bàn chuyện phải làm chứ đâu có bàn chuyện không được phép làm?"

"Các ngươi cũng đâu có thương lượng, bộ không định giao quyền của hắn cho bọn ta à?"

"Vài sợi dây chuyền thôi mà..."

Bác Sĩ An đứng bên cạnh cười nói:

"Nếu ngươi muốn thì giao cho ngươi thôi, nhưng mà căn nguyên của Người Giấu Trượng...

Mẹ Lục Tân nói:

"Ta cũng có thể giao cho các ngươi."

"Thật không?"

Nghe vậy, biểu cảm của Hắc Hoàng Hâu, Số Bảy và Bác Sĩ An đều thay đổi.