Người trong ảnh tóc tai bù xù, mặc đồng phục bệnh nhân, ngồi xổm trong góc tường hút thuốc này không phải là Lão Vương sao?
Lần này đúng là bị dọa thật rồi.
Thông qua trao đổi, hắn sớm đã nhìn ra những người tham gia tiệc họp mặt câu lạc bộ lần này có khi là vì một mục đích gì đó, ví dụ như Hồng Vũ Hài và Cửu Đầu Xà. Vốn dĩ họ không phải đến để họp mặt mà chỉ nhân cơ hội này qua đây làm chút việc mà thôi. Còn lại đều là lừa tiền, ví dụ như Dracula, có khi là vì bản thân ở ngay tại Hỏa Chủng như Ghế Dây Cót, muốn từ chối cũng từ chối không được...
Còn hắn, đương nhiên là vì ngăn cản kế hoạch tà ác của Người Giấu Trượng.
Buồn cười nhất chính là Con Cú.
A, hắn vì tiền mà tới...
Nhưng khiến người ta bất ngờ nhất chính là Cuồng Nhân Lão Vương vì mục đích mà hắn đến đây rất đơn giản...
Nói là muốn đánh Dracula thì cũng chỉ mạnh miệng mà thôi, kết quả không những thất bại mà còn bị đá vào đũng quần.
Quan trọng nhất là thậm chí hắn còn vì tham gia buổi họp mặt này mà trốn khỏi bệnh viện tâm thần...
Nghĩ kỹ lại thì cảm thấy đúng là rất điên cuồng nhưng cũng có chút cảm động...
Nghĩ đến Cuồng Nhân Lão Vương lúc trước hình như hắn thật sự từng phao tin về "danh hiệu mạnh nhất" đại loại vậy.
Có thể thấy ngoại trừ muốn đánh Dracula, hắn cũng rất để ý đến những thứ này.
Vì thế sau khi Lục Tân trầm ngâm, cúi đầu hít một hơi xong thì cũng đưa tay chỉ về phía Cuồng Nhân Lão Vương.
Dù sao đối thủ cạnh tranh với hắn chỉ có Dracula, chỉ cần không phải là cô ta thì những người khác đều có thể...
Cuồng Nhân Lão Vương đạt được danh hiệu dị biến giả mạnh nhất câu lạc bộ Mặt Trăng Đỏ.
Hắn cảm động rớt nước mắt.
"Là ta thật ư? Là ta ư?"
Hắn khó tin chỉ vào mũi mình rồi nuốt luôn cả khúc xương gà, cảm động nói:
"Ta cũng cảm thấy người đó là ta."
Mọi người nhiệt tình vỗ tay.
Hồng Hài Vũ còn đội cho hắn một cái vương miện bằng giấy giống trong tiệc sinh nhật của mấy đứa con nít.
Trong không khí nhiệt tình tràn đầy lời chúc phúc, Cuồng Nhân Lão Vương cảm động thổi tắt nến....
"Tài khoản của chúng ta đã được quyết toán chưa?"
Nửa tiếng sau, Dracula cùng Cuồng Nhân Lão Vương đi đến một góc khuất, cô kiêu ngạo nói với Lão Vương.
"Quyết rồi quyết rồi, xem như ta nợ ngươi..."
Cuồng Nhân Lão Vương cảm động ôm lấy Dracula, nói:
"Chị Dracula thật tốt..."
"Nói muốn trao danh hiệu cho ta là trao thật..."
"Ngươi yên tâm, về sau có gì cần ta, ta sẽ trốn khỏi viện tâm thần đến giúp ngươi..."
Một đám bệnh nhân tâm thần chạy tới tham dự buổi họp mặt, kết quả sẽ ra sao đây?
Đáp án dĩ nhiên là thật sự chỉ tới tham dự họp mặt thôi, sau đó đều tự tản ra cả.
Ngày diễn ra buổi họp mặt, không khí vô cùng hòa hợp, mọi người tụ tập đầy một sảnh, thiệt hại gây ra cho tiệc Buffet của khách sạn cao cấp này thật quá sức tưởng tượng. Sau khi ăn uống xong, khách khứa vui vẻ ra về, còn vô cùng có tâm đóng cửa giùm người ta nữa.
Về phần trả tiền, không ai thèm quan tâm hết. Nếu chị đại Dracula đã nói toàn bộ phí dụng do cô gánh vác, vậy đương nhiên mọi người tới đây là để ăn chực một bữa no căng rồi xách đép đi về chứ sao.
Về phần Lục Tân, vì biết Dracula có thói quen dùng tiền giả, còn đặc biệt nán lại coi chừng.
Sau đó hắn an tâm rồi, Dracula không dùng tới tiền giả.
Dù sao nhân viên trong khách sạn đã sớm bỏ chạy sạch sẽ, cô thậm chí còn không cần tính tiền...
Đừng nói là ăn một bữa buffet, ngay cả phòng khách sạn mọi người cũng có thể tùy ý chọn lựa, chọn được rồi thì trực tiếp đẩy cửa vào phòng nằm ngủ.
Một ngày trôi qua, hôm sau, mọi người chuẩn bị ai về nhà nấy.
Người rời đi sớm nhất là Cỗ Máy Cam, người ta còn phải đưa đứa nhỏ đi học; sau đó là lão Vương mất trí, theo như hắn nói thì hắn đã quên xin phép nghỉ, không biết bác sĩ trưởng đã lo thành dạng gì rồi, hắn phải nhanh chóng trở về, xin lỗi người ta.
Lục Tân không nói cho hắn biết rằng bây giờ bác sĩ trưởng đã vội tới nỗi định điều động toàn bộ lực lượng vũ trang trên thế giới để tìm hắn...
Kế đó là Giày Múa Đỏ, sau hôm họp mặt, cô trực tiếp biến mất, ngay cả một câu chào cũng không có. Cô chỉ vẽ lên tấm gương trong phòng mình, dùng son viết mấy chữ tạm biệt, bên cạnh còn vẽ thêm một cái mặt cười mỉm chi.
Tất cả mọi người đều tỏ ra là mình hiểu: dù sao cũng là nhà nghệ thuật, sóng não không trùng với người thường là một chuyện vô cùng bình thường.
Rồi Rắn Chín Đầu cũng rời đi, trước khi đi còn cung kính tới phòng của Lục Tân chào tạm biệt, tiện tay để lại danh thiếp.
Về phần Cú Mèo, hắn khá là không vui, bởi vì Lục Tân không chịu đi mát-xa với hắn. Tận đến khi Lục Tân hứa rằng mai mốt, khi hắn có thời gian tới Thanh Cảng, Lục Tân sẽ giới thiệu một chuyên gia mát xa tên là Thằn Lần cho hắn làm quen.
Hai người ở lại sau cùng lại chính là Lục Tân và Dracula, dù sao vẫn còn chút việc và nhiệm vụ nên họ không tiện rời khỏi.
Đồng thời, hai người bọn họ nhìn thấy mấy thành viên câu lạc bộ Trăng Máu này nói đi là đi thật, không hề lo lắng tới những chuyện khác thì đồng thời nổ nụ cười roi rói, tình cảm dành cho nhóm thành viên lập tức bước một bước tiến lớn. Mặt khác, dù cả hai ở lại cùng nhau rất lâu, nhưng đều ngầm hiểu, không ai hé răng nửa lời về chuyện này...