Ngoài mặt, trật tử ở Hỏa Chủng đã bước đầu khôi phục, cửa hàng trên đường đã mở lại, THÀNH VIÊN cũng có tín hiệu.
Nhưng đúng vào lúc này, Lục Tân lại nhận được điện thoại của Hàn Băng.
"Ngài Đan Binh, cuối cùng cũng gọi được cho ngài rồi, trước đó máy luôn báo rằng không có tín hiệu."
Sự lo lắng trong giọng điệu của Hàn Băng vô cùng rõ ràng.
Lục Tân thoáng sững sờ vài giây mới hồi thần, vội hỏi:
"À à, có lẽ là do dây cáp điện ở thành phố Hỏa Chủng bị người khác cắt mất...
"Cáp điện?"
Hàn Băng cũng hơi ngẩn ra, sau đó thuận miệng nói:
"Có mấy chuyện muốn nói với ngươi..."
"Đầu tiên, ở tòa nhà của của ngươi đã xảy ra một chuyện rất kỳ lạ...
"Dưới sự theo dõi của ba nhóm nhân viên theo dõi... tòa nhà thế mà, thế mà bị một bàn tay to lớn tái nhợt chôm mất..."
Dù mọi chuyện đã xảy ra cách đây mấy hôm, lúc Hàn Băng kể lại vẫn còn cảm thấy không thể tin nổi.
"Chôm mất?"
Trái lại, sau một thoáng ngẩn người, Lục Tân bỗng hiểu ra mọi chuyện, cười nói:
"Không sao, không có việc gì đâu, hiểu lầm thôi."
Hắn ngừng vài giây, rồi nói tiếp:
"Khi trở về ta sẽ viết một bản báo cáo chi tiết cho các ngươi."
"Vậy thì được..."
Giọng Hàn Băng thả lỏng thấy rõ.
Báo cáo của ngài Đan Binh là dạng gì, tất cả mọi người đều biết rõ, không thể hoàn toàn trông vậy vào nó được.
Nhưng nếu hắn đã nói chuyện này quả thật có liên quan tới hắn, vậy tạm thời không cần lo lắng quá mức tới hậu hoạn về sau.
Ít nhất thì cũng loại bỏ được trường hợp Thanh Cảng bị thứ thần bí không rõ nào đó tập kích.
Phải biết rằng, ngay cả Búp Bê cũng vì không thể bảo vệ được nhà Lục Tân, đã nhốt mình trong biệt thự nhỏ, lén lút gạt lệ...
"Ngoài ra còn có một chuyện...
Sau một tiếng thở phào nhẹ nhõm, Hàn Băng mới nói:
"Ngài Đan Binh, Thanh Cảng có khách viếng thăm"
"Khách viếng thăm?"
Lục Tân không phản ứng kịp.
Hàn Băng nói:
"Đúng vậy, có một vị khách ghé qua đây tìm ngươi!"
Nghe cô nói thế, Lục Tân cũng hơi hơi tò mò, hỏi:
"Vị khách đó ra sao?"
"Là một tên..."
Hàn Băng im lặng suy tư vài giây mới tìm được từ thích hợp:
"Quái nhân."
"Có chuyện có lẽ ngươi đã sớm biết, bởi vì ngài Đan Binh là nhân tài đặc biệt cấp sáu của Thanh Cảng, nên đãi ngộ của Thanh Cảng dành cho tiểu học Ánh Trăng Máu đều dựa theo đãi ngộ của thân nhân nhân tài cấp cao, kể cả việc bảo vệ. Hằng ngày, suốt hai mươi tư giờ sẽ có ba chỉ tiểu đội liên tục trông chừng, bảo vệ bọn họ."
"Không chỉ có biệt thự cô nhi viện mới xây, mà ngay cả địa điểm cũ cũng được sắp sếp nhân viên theo dõi theo dõi chặt chẽ 24/24.
"Cũng nhờ vậy mà chúng ta mới phát hiện được người này."
"Lúc đầu, hắn xuất hiện ở gần địa chỉ cũ của tiểu học Ánh Trăng Máu thuộc thành phố vệ tính số 2, hơn nữa còn ngây người ở đấy suốt một buổi sáng."
"Ngay khi nhân viên theo dõi chuẩn bị tiến lên tra hỏi hắn, hắn lại biến mất."
Nghe tới đây, trong lòng Lục Tân bắt đầu đề cao cảnh giác:
"Sau đó thì sao?"
Hàn Băng nói tiếp:
"Lần thứ hai dò thấy tung tích của hắn thì hắn đã tìm tới địa chỉ hiện tại của tiểu học Ánh Trăng Máu. Tiểu đội thi hành nhiệm vụ bảo vệ ở đây có tiến hành thăm hỏi, nhưng hắn chỉ nói mình tới cô nhi viện để tìm người, tới cô nhi viện tìm người, câu này bọn họ nghe hiểu"
"Ngài Đan Binh, hiện tại thành viên của cô nhi viện Ánh Trăng Máu, ngoại trừ ngươi cũng chỉ còn lại cô giáo Tiểu Lộc."
"Chúng ta để ý thấy, tuy cô giáo Tiểu Lộc có hơi khẩn trương, nhưng vẫn đồng ý gặp hắn."
"Chúng ta không biết là hắn là địch hay bạn, chỉ có thể dùng hết khả năng điều tra vài thông tin, sau đó phát hiện mấy điểm kỳ lạ."
"Lúc đầu, chúng ta định chụp ảnh hắn làm tư liệu, lại bất ngờ nhận ra cameras không thể chụp lại được hình dáng của hắn, dù là loại camera nào thì cũng chỉ chụp được một quầng sáng mơ hồ. Vì vậy chúng ta đã đổi phương án khác, định mời người tới phác họa chân dung của hắn, nhưng chuyện kỳ dị lại xảy ra, dù đã thay đổi tận ba chuyên gia phác họa cũng không một ai có thể thành công vẽ được hắn..."
"Hiện tại, điều duy nhất chúng ta có thể xác định là người này rất nguy hiểm"
"Một người không thể chụp hay là vẽ lại được chân dung?"
Những lời Hàn Băng nói khiến trong lòng Lục Tân nảy sinh dự cảm không ổn.
Mặt khác, việc lúc đầu người này xuất hiện gần địa chỉ cũ của cô nhi viện Ánh Trăng Máu, sau đó lại gặp mặt nói chuyện với cô giáo Tiểu Lộc, không hiểu sao lại khiến tim hắn nhói lên.
Tuy theo những gì Hàn Băng kể từ nãy tới giờ, Thanh Cảng đã theo dõi chặt chẽ con người này, hơn nữa đối phương cũng không gây nguy hiểm gì cho cô giáo Tiểu Lộc và đám nhỏ ở cô nhi viện, nhưng hắn vẫn nhanh chóng đưa ra quyết định.
"Ta sẽ lập tức trở về!"
Hàn Băng nghe thấy vậy, thoáng im lặng vài giây, dường như đang hỏi ý kiến của những người khác, sau đó hỏi thẳng:
"Được, tầm khi nào ngươi quay lại Thanh Cảng?"
Lục Tân tính thầm trong lòng, trả lời:
"Muộn nhất là hai ngày nữa"
Hàn Băng lập tức hiểu ra trong lòng Lục Tân sốt ruột cỡ nào, vì đây là khoảng thời gian nhanh nhất có thể để đi từ Hỏa Chủng đến Thanh Cảng.
Vì vậy cô vội đồng ý, nhưng vẫn không nhịn được mà nhắc nhở một câu:
"Chú ý an toàn"
"Yên tâm, bây giờ Búp Bê vẫn đang trông chừng hắn."