Số Tám cảm khái quan sát cửa hàng chẳng lớn là bao này, trên mặt tràn đầy ý cười và vẻ khen ngợi. Sau đó, ánh mắt của hắn dừng lại trên mặt Lục Tân, cười nói:
"lần này trở về, cảm giác có rất nhiều thứ không như trước."
"Có lẽ là tâm trạng sau khi rời khỏi quê hương nhiều năm mới quay lại đi, rất nhiều thứ rõ ràng là vô cùng quen thuộc, nhưng nhìn kỹ lại thì không còn mang hình dáng lúc trước nữa, hệt như gã ăn mày lại trở thành hoàng đế, còn hoàng đế thì biến thành người hầu, mà con quái vật lớn lúc trước..."
Ánh mắt của hắn vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Lục Tân nhưng không nói tiếp.
"Đúng vậy, đã thay đổi."
Cô giáo Tiểu Lộc tiếp lời:
"Nhưng là, rất nhiều thứ đều thay đổi theo hướng tốt hơn."
Số Tám lẳng lặng nhìn cô, mỉm cười.
Cái chức đầu bếp này Thằn Lần vẫn đảm đương khá tốt, ít nhất thì thức ăn được dọn lên tương đối nhanh. Sau một hồi đỉnh đỉnh đang đang, mấy món ăn đã được Trần Tinh tự tay bưng lên.
Một cái đĩa tôm hùm xào đậu hũ ma bà, một đĩa cá hồng xào ruột già, đĩa kia là cà dái dê xào bông cải xanh, cuối cùng là cá hồi trứng muối.
Thậm chí hắn còn làm thêm một tô canh rong biển nấu với trứng và thịt đê và một đĩa mì xào đậu hũ làm món chính...
Lục Tân nhìn bàn cơm đầy ắp món này, hơi nhướng mày.
Hết tôm hùm lại đến cá hồng, đây là tốn bao nhiêu tiền thế...
Trái lại khẩu vị của Số Tám rất tốt, cũng không khách khí với Lục Tân và cô giáo Tiểu Lộc. Sau khi món ăn được dọn lên, hắn lập tức cầm chén nhỏ mở to miệng ăn, mặc dù trông không thô bỉ, nhưng quả thật như một người mở rộng miệng ăn uống, chỉ một thoáng gió cuốn mây tan đã tiêu diệt hơn nửa bàn, cuối cùng còn kêu thêm chai bia để uống với Lục Tân nữa.
Hắn cười nói:
"Nhiều năm đi công tác khắp nơi, đã lâu chưa được ăn bữa cơm nào yên ổn."
Lục Tân và cô giáo Tiểu Lộc ăn rất ít, chủ yếu là nhìn Số Tám ăn, đồng thời tự hỏi nỗi lòng.
Chờ Số Tám ăn xong, Lục Tân mới nhìn sang phía Số Tám, như có điều suy nghĩ nói:
"Bây giờ ngươi đang làm công việc gì?"
"Kỳ thật ta biết hiện tại các ngươi đang vô cùng lo lắng"
Số Tám không trả lời thắng, mà cầm lấy điếu thuốc của Lục Tân, nhẹ nhàng rít một hơi:
"Dù sao lúc trước, ở cô nhi viện của chúng ta đã xảy ra rất nhiều chuyện, việc ta còn sống, hơn nữa có thể quay về, đối với các ngươi mà nói nghe chẳng bình thường chút nào."
"Mặt khác..."
Tốc độ nói chậm lại đôi chút, hắn cười cười:
"Các ngươi cũng lo rằng liệu lần này ta quay về có phải là đang ấp ủ mục đích gì khác, đúng chứ..."
Ánh mắt quét qua Lục Tân và cô giáo Tiểu Lộc, sau đó hắn chầm chậm mở miệng:
"Lần này trở về, quả thật ta có việc cần làm."
Cô giáo Tiểu Lộc nhất thời có hơi khẩn trương, còn Lục Tân thì vô thức ngẩng đầu liếc hắn một cái.
Ngay cả đầu bếp đứng trong nhà bếp cách đó không xa và phục vụ ngồi sau quây lễ tân xem báo dường như cũng đang dựng thẳng hai tai hóng hớt.
Số Tám nhìn bọn họ, bất ngờ cười phì một tiếng, rồi nói:
"Nhưng việc ta muốn làm không liên quan gì tới các ngươi cả."
Nói xong, hắn lôi từ trong ngực ra một chiếc đồng hồ quả quýt, nhìn lướt qua mặt đồng hồ:
"Thời gian sắp tới rồi."
"Tối hôm nay, ta còn có nhiệm vụ cần làm ở khu vực lân cận thành phố Thanh Cảng."
Nói xong nhìn về phía Lục Tân, cười nói:
"Ngươi có hứng thú đi cùng ta nhìn thử chút không?"
Số Tám thật sự đến đây để công tác sao?
Lục Tân nhìn Số Tám đang ngồi đối diện với ánh mắt kỳ quái.
Bây giờ cơm cũng đã mời rồi, chuyện cũ cũng đã nói qua rồi, bản thân hắn cũng đã nghiêm túc hỏi thăm, nếu Số Tám thật sự có điều cất giấu trong lòng, thì hìện tại cũng nên nói ra nồi chứ?
Nhưng cho đến lúc này, hắn vẫn trả lời như vậy, hơn nữa còn rất bình tĩnh.
Lúc này, đối diện với lời mời của Số Tám mời, hắn im lặng một lúc, mới nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi này.
Nếu Số Tám thực sự chỉ ghé qua thăm hắn và Tiểu Lộc lão sư vày mình liền thật sự có thể buông lỏng một chút.
Lục Tân quả thật có chút hiếu kỳ với công việc của hắn.
Sau khi trao đổi ánh mắt với "người phục vụ" trong nhà hàng này, Lục Tân gật đầu và nói:
"Được rồi!"
Số Tám là một người rất nguy hiểm.
Mối nguy hiểm này không nhất thiết có nghĩa là hắn đang có ý định xấu nào.
Mà là vì Lãnh chúa Tinh thần Thành phố Thanh Cảng, hắn vẫn có thể thoát khỏi tầm mắt của bộ phận làm sạch ô nhiễm đặc biệt và để bản thân của Lãnh chúa Tinh thần bản thân cũng cảm nhận được sự nguy hiểm ở trên người của người đó và cần phải quan sát "Quái nhân" này ở cự ly gần.
Một người như vậy đến Thanh Cảng một cách công khai nhưng lại ở trong tình huống không rõ mục đích thì không người nào có thể yên tâm.
Thanh Cảng cũng có thái độ này.
Họ không thực hiện bất kỳ hình thức điều tra bắt buộc và hành vi cưỡng chế nào với Số Tám, nhưng việc giám sát lại là không thể thiếu.
Nhưng so với những đặc vụ và những Dị biến giả khác, Lục Tân, người được Số Tâm mời về, chắc chắn là người thích hợp nhất....
Đồng ý cùng số 8 thực hiện công việc của mình, không khí trên bàn ăn cũng thoải mái hơn rất nhiều