Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1521: Trách Nhiệm



Tất nhiên là mẹ đã vì cái nhà này mà cố gắng hết sức mình, điều này khiến người khác cảm thấy rất cảm động.

Em gái cũng rất cố gắng, dù con bé vẫn còn nhỏ tuổi.

Còn cha thì... nhìn chung thì cũng xem như đã rất nỗ lực?

Nhưng mình thì sao?

Lục Tân vừa chầm chậm xới cơm, vừa nghĩ ngợi không ngừng, sau đó hắn để chén cớm trong tay xuống, nhẹ giọng nói:

"Ta gặp lại Số Tám."

Mẹ lẳng lặng nhìn hắn, nhẹ nhàng gật đầu, tựa như đã biết từ sớm.

Lục Tân nói tiếp:

"Bây giờ hắn đã trưởng thành rồi, trở thành người hành pháp của tòa án Nửa Đêm. Hắn nói thuận đường nên tới thăm chúng ta một chuyến, ta mời hắn ăn bữa cơm, còn hắn mời ta tham dự phiên tòa xét xử những người khác. Quá trình... Khá là đẫm máu, cũng rất phức tạp, ta có rất nhiều điều muốn nói với hắn, nhưng lại cảm thấy không đủ tự tin để nói ra, điều duy nhất ta có thể khẳng định đó là ta rất...

Hắn thoáng dừng vài giây, sau đó thốt ra ba chữ vô cùng chuẩn xác:

"Hâm mộ hắn."

"Dù hành động của hắn là đúng hay sai thì quả thật Số Tám biết rất rõ bản thân muốn làm gì cũng như nên làm gì..."

"So với hắn thì mấy năm qua, ta cũng chỉ là một kẻ ngơ ngác, mơ màng sống qua ngày, ngay cả việc mình đã trải qua những gì cũng không biết..."

"Ta không cố gắng được như hắn, cũng hiểu rằng, so với hắn, đầu óc của ta vẫn rất mơ màng..."

"Có lẽ là vì bản thân ta vẫn chưa đủ nghiêm túc, nên khi đối mặt với câu hỏi của hắn, ta không thể thốt ra nổi một câu trả lời xác đáng...

Dứt lời, trên mặt Lục Tân hiện lên cảm xúc chán nản.

"Anh trai..."

Thấy bộ dáng này của hắn, em gái bỗng nhỏ giọng gọi một tiếng, vươn tay nắm lấy tay Lục Tân, trên gương mặt nhỏ nhắn của nó tràn đầy vẻ lo lắng và đau lòng.

Vừa cầm lấy tay Lục Tân, nó vừa cẩn thận liếc mắt nhìn thoáng qua đỉnh đầu của hắn. Không biết thấy cái gì mà con bé chỉ lướt qua một cái rồi vội vàng thu tầm mắt về, ngay cả giọng nói cũng vô thức nhỏ lại:

"Nhưng anh trai, nhiều năm trôi qua vậy rồi..."

"Ngươi vẫn luôn sống một cuộc sống với đầy gánh nặng trên lưng 1a...

"Hữm?"

Vừa nghe em gái lấy hết can đảm nhỏ giọng nói những lời này, Lục Tân khẽ giật mình.

Trong lòng hắn lập tức trào dâng một cảm giác kỳ lạ khó tả.

Hắn vui mừng khi thấy ánh mắt đồng tình của con bé những cũng tò mò với những lời con bé nói.

Thậm chí, còn có một chút kinh hãi khi con bé liếc nhìn lên đỉnh đầu hắn bằng cặp mắt kỳ lạ...

Bỗng hắn chợt nghĩ đến một chuyện rất thú vị.

Tuy những người khác không thấy người nhà của hắn nhưng rõ ràng là họ vẫn sống và tồn tại.

Vậy thì trong mắt người nhà, hắn có dáng vẻ như thế nào?

Hắn lập tức bị vấn đề này làm phân tâm nên không kịp trả lời em gái.

Hắn chỉ yên lặng, thậm chí còn vô thức sờ sờ vào đầu mình nhưng không có gì cả...

Sau đó hắn ngẩng đầu lên thì thấy em gái vẫn đang cúi đầu sợ hãi, hai tay còn nắm chặt lấy tay hắn.

Còn ba mẹ thì đang dần thu hồi ánh mắt trách cứ có lẫn chút uy hiếp.

Lục Tân bỗng trầm ngâm.

"Sau này đừng nói như vậy nữa."

Không khí trong phòng lại trở nên áp lực.

Mẹ Lục Tân nở nụ cười hiển hòa, bà nắm lấy cánh tay còn lại của Lục Tân, nhẹ giọng nói:

"Có một số việc người khác không biết nhưng người nhà sẽ biết.

Bọn ta biết, thực ra ngươi vẫn luôn cố gắng sống để...."

"Gánh vác áp lực nặng nề trên lưng"

Nói xong, bà nhìn Lục Tân một cách sâu sắc, ánh mắt bà đảo nhẹ qua đỉnh đầu Lục Tân, bà khẽ thở dài, một nỗi bi thương chợt thoáng hiện lên trên khuôn mặt bà, bà nói:

"Đương nhiên, trên thế giới này có người có thể hét lớn lên để thực hiện ước mơ, hoặc những lý tưởng chính nghĩa linh tinh gì đó, đúng thật họ họ rất giỏi. Nhưng cũng có một số ít người chỉ cần có thể sống khỏe mạnh đã là tốt lắm rồi."

"Không phải ai cũng làm được điều đó nên nó cũng rất đáng để tự hào."

Mẹ và em gái đứng hai bên nắm lấy tay Lục Tân để ba Lục Tân đứng cô đơn ở phía đối diện.

Ông nhìn trái nhìn phải, sau đó rầu rỉ uống một hơi cạn ly rượu, trầm giọng nói:

"Không thể không thừa nhận, ngươi cũng khá lợi hại"

Qua một hồi lâu, Lục Tân mới khẽ gật đầu.

Hắn thấy em gái đang lén nhìn mình, vẻ mặt vô cùng lo lắng và sợ hãi.

Mẹ thì vô cùng dịu dàng và thấu hiểu.

Còn ba thì chỉ bụm mặt không biểu cảm gì....

Một cảm giác phức tạp lại trào dâng trong lòng hắn.

Hắn không biết trong mắt người nhà hắn có dáng vẻ thế nào, cũng không biết họ thấy cái gì trên đầu hắn.

Nhưng đúng thực đôi khi hắn cũng có thể cảm nhận được áp lực tuy nặng nề nhưng vô hình lạ thường.

Lúc nào cũng ghim chặt trên đỉnh đầu giống như trọng lượng của cả thế giới...

Cảm giác này không thể diễn tả bằng lời. Nó cũng chỉ thoải mái được chút ít trong vài thời điểm đặc biệt mà thôi.

Giống như con khỉ bị đè dưới chân núi, thi thoảng có thể đẩy ngọn núi ra nhưng vừa thả lỏng một chút là đã bị đè trở lại.

Nhưng gần đây hắn đã đỡ hơn nhiều rồi.

"Phù..."

Ít nhất là ngay lúc này, thấy dáng vẻ của người nhà khiến Lục Tân thanh thản hơn nhiều.