Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1523: Kiểm Tra Sức Khỏe



"Ta nhớ rồi, còn chuyện gì khác không?"

Giọng điệu của Hàn Băng đã nghiêm trọng hơn vài phần.

"Ừm, còn hai trăm vạn lúc trước giúp Hạ Trùng bắt giữ sứ giả địa ngục nữa, có phải cũng nên đốc thúc một chút không?"

Lục Tân nói:

"Không cần lãi đâu, bạn bè với nhau cả mà."

Hàn Băng nghiêm túc đồng ý:

"Nhớ rồi."

Lục Tân tiếp tục:

"Còn tiền trang trí, còn thiếu bao nhiêu, nên đưa thế nào..."

"Ừm, tính giúp ta rồi báo lại nhé."

"Được."

Hàn Băng đồng ý, đồng thời nghĩ: nói đến vấn đề này là tâm trạng của Đan Binh liền sa sút.

Với lại hình như hắn không chỉ nợ Đặc Thanh Bộ mà còn nợ Búp Bê ba triệu...

Với bản tính khéo léo, cô cũng không nói chuyện này với Lục Tân.

"Cuối cùng.."

Lục Tân cẩn thận suy nghĩ, hắn cảm thấy chắc không bị lộ đâu nên nói:

"Còn một chuyện nhỏ nữa."

Hàn Băng vẫn rất nghiêm túc lắng nghe:

"Đan Binh cứ nói."

Lục Tân nói:

"Ta muốn kiểm tra sức khỏe ở bộ phận dọn dẹp nguồn ô nhiễm Thanh Cảng, có thể giúp ta hỏi thăm xem giá cả thế nào không?"

"Được..."

Hàn Băng đang tiện tay ghi chú lại bỗng giật mình, nghi hoặc nói:

"Kiểm tra sức khỏe?"

"Ừm"

"Kiểm tra về cái gì?"

"Nói sao ta, kiểm tra tổng quát đi, huyết áp, tim phổi, tốt nhất là kiểm tra luôn não và tinh thần nữa...

Hàn Băng ngờ ngợ không dám tin vào tai mình.

Cô run rẩy nói:

"Đan Binh tình nguyện để cho Đặc Thanh Bộ kiểm tra cho ngươi Lục Tân nói:

"Là nhân tài đặc thù cấp sáu ở Thanh Cảng chắc ta cũng có quyền lợi miễn phí kiểm tra sức khỏe nhỉ?"

"Có!"

Thân là chuyên viên liên lạc, vốn dĩ Hàn Băng không có quyền trực tiếp đồng ý với Lục Tân chuyện gì.

Nhưng lúc này, cô lại liên tục gật đầu.

Cô nhanh chóng xác định lại với Lục Tân lần nữa xem có phải hắn thật sự muốn để cho Đặc Thanh Bộ kiểm tra và phân tích thân thể cũng như tinh thần của hắn hay không. Sau khi nhận được câu trả lời mới lập tức ngắt điện thoại, rồi gọi cho người khác.

Một lúc lâu sau, điện thoại của cả Đặc Thanh Bộ Thanh Cảng bỗng réo lên liên tục như báo động.

rầm rầm...

Sau đó là vô số chuyên gia cùng các nghiên cứu viên trong văn phòng vội vã chạy đến phòng hội nghị.

Ngay sau đó là tiếng đỉnh ốc chuyển động, một vài vị lãnh đạo khác cũng nhanh chóng đi đến.

"Có phải Thanh Cảng chúng ta đời trước có người đi giải cứu hành tinh không?"

Thậm chí giáo sư Bạch chủ trì hội nghị cũng lộ rõ biểu cảm kích động lạ thường:

"Đối với chúng ta mà nói, bí mật trên người Đan Binh còn nhiều hơn so với tất cả những vấn đề nghiên cứu nan giải và những sự kiện thần bí mà Đặc Thanh Bộ chúng ta tích lũy gần ba năm qua. Nhưng vì tôn trọng nguyện vọng của dị biến giả và chính sách phòng tránh rủi ro của thành phố Thanh Cảng mà chúng ta không thể cũng không dám nghiên cứu hắn..."

"Thậm chí ngay cả việc theo dõi hắn cũng đã bị hủy bỏ."

"Nhưng hiện giờ, hắn lại chủ động yêu cầu để chúng ta kiểm tra sức khỏe cho hắn?"

"Vậy thì...

Có người run sợ đặt nghi vấn:

"Chúng ta có nên kiểm tra hay không?"

"Cót"

Giáo sư Bạch kích động đến mức có chút mãnh liệt:

"Kiểm tra triệt để"

"Đầu hắn có mấy sợi tóc, xác suất tương lai sinh con trai hay con gái cũng phải kiểm tra rõ cho ta..."

Cuộc trò chuyện này rất có hiệu quả.

Nhưng ngược lại Lục Tân thấy cũng bình thường. Sau khi cúp điện thoại, hắn cũng đi làm.

Không chỉ đi làm mà hắn còn tự kiểm điểm bản thân trước ý nghĩ đồi bại kia lúc vừa ngủ dậy. Tuy rằng hiện tại hắn đã có một triệu, tuy một triệu này tính ra vừa đủ trả nợ vừa để hắn ăn chân gà cả đời cũng không hết...

Nhưng như vậy là đủ rồi ư?

Nghĩ kỹ lại, nếu đem một triệu này gửi tiết kiệm, sau đó đi làm mỗi tháng kiếm hơn hai ngàn thì không thơm hơn à?

Hèn chỉ nhiều người thích đi làm như vậy!

Vừa nghĩ Lục Tân vừa chọn một trong hai chiếc xe việt đã còn lại của mình.

Đây là lợi ích của việc có ba chiếc xe đấy.

Nếu một chiếc ném ở thành phố Hỏa Chủng thì vẫn còn hai chiếc để chọn.

Vừa đến công ty, Lục Tân liền thở dài.

Chỉ mới đi họp mặt ở Hỏa Chủng có mấy ngày thôi thôi mà cảm giác như đã xa cách từ lâu lắm.

Vì ở công ty lâu rồi nên có tình cảm ư?

Mang theo cảm xúc bồi hồi ấy, hắn vừa đi lên công ty vừa ít nhiều có chút bất an.

Dù sao trước đây hắn đã làm mất khẩu súng lục của công ty.

Tuy hiện giờ trong túi còn dư một khẩu nhưng nó không phải là khẩu kia nên không biết đồng nghiệp có chịu nhận hay không.

Hắn ôm sự bứt rứt cùng tiến vào văn phòng, còn nhiệt tình chào hỏi nhóm đồng nghiệp.

Mấy người đồng nghiệp đang bận rộn chơi câu cá đều có chút kinh ngạc khi nhìn thấy vẻ mặt nhiệt tình chủ quản Lục khi đến muộn. Sau đó họ vẫn nhanh chóng phản ứng lại, vui vẻ chào hỏi hắn. Trong vô thức họ nhận thấy Lục Tân có vẻ hơi khác. Hắn nhiệt tình và chân thành hơn nhiều, không giống như trước kia, cười thì có cười đấy nhưng dáng vẻ lúc nào cũng có chút tăm tu, Lục Tân mà nghe thấy chắc chắn sẽ không thừa nhận, rõ ràng trước kia lúc nào hắn cũng rạng rỡ như ánh mặt trời mà.

Nhưng có một sự thay đổi khác mà mọi người đều nhận ra.

Đi làm bao nhiêu năm nay Lục Tân chưa bao giờ xin nghỉ, cũng chưa từng đến muộn.

Nhưng bây giờ nếu không thường hay xin nghỉ thì cũng bắt đầu đi làm muộn...

Đây có lẽ là lý do vì sao cuối cùng hắn cũng học xong cách để trở thành lãnh đạo.

Về mặt sự nghiệp thì đây là một bước tiến rất lớn.