Trong khi mọi người đã ăn uống no say, chuẩn bị lên lầu tiếp tục cống hiến vì công ty thì một cảnh tượng bất ngờ xuất hiện:
Bỗng có một đoàn xe cảnh sát chạy đến dừng ở ven đường. Sau đó, một người phụ nữ tóc ngắn, mặc đồng phục, về mặt vô cùng nghiêm khắc từ trên xe bước xuống, đi đến bên cạnh Lục Tân, nói:
"Đi thôi?"
Lục Tân giật mình, hắn chột dạ nhìn đám người chủ nhiệm Lưu:
"Đi đâu?"
Người phụ nữ tóc ngắn nhíu mày:
"Ngươi đoán xem?"
Lục Tân hiểu được liền ngoan ngoãn đi vào xe jeep.
Đoàn xe cảnh sát và nhân viên vũ trang lũ lượt rời đi, để lại một cơn gió lạnh thổi qua đám người chủ nhiệm Lưu đang đứng thơ thần.
"Chuyện gì vậy?"
Thư ký hoảng sợ nhìn chủ nhiệm Lưu.
"Cảnh tượng này..."
Chủ nhiệm Lưu cũng ngơ ngác, khuôn mặt béo múm không ngừng run rẩy:
"Không phải thân phận của hắn lớn đến mức không thể tưởng tượng.....
"Mà là hắn đã vi phạm chuyện lớn đến mức không thể tưởng tượng...
"Chỉ là kiểm tra sức khỏe thôi mà, có cần làm quy mô vậy không?"
Sau khi Lục Tân lên xe liền nhìn trước nhìn sau, ít nhiều cũng thấy bất an.
"Ngươi thì nghĩ đây chỉ là kiểm tra sức khỏe..."
Trần Tinh vừa lái xe vừa nói:
"Nhưng nhóm giáo sư và nghiên cứu viên của Thanh Cảng lại không nghĩ như vậy...
Lục Tân kinh ngạc:
"Vậy họ nghĩ đây là gì?"
Trần Tinh suy nghĩ một hồi mới nói:
"Ăn tết?"
Lục Tân bất giác nghĩ đến cảnh mọi người vô cùng hào hứng khi ngâm thịt lợn trong mấy dịp lễ tết.
Không khỏi rùng mình: Chắc hắn sẽ không nhận được đãi ngộ như vậy đâu nhỉ?
Đoàn xe lập tức đưa Lục Tân đến ga cao tốc rồi hộ tống hắn lên một toa tàu chuyên biệt.
Sau đó tàu cao tốc khởi hành đi đến thành phố chính Thanh Cảng.
Lục Tân vô cùng hiếu kỳ, không phải sự kiện gì càng cấp bách thì sẽ được hộ tống bằng phi cơ riêng à?
Sao bây giờ lại phải ngồi tàu cao tốc?
Nhưng mà Trần Tinh vẫn đang rất căng thẳng nên không giải thích nhiều về chuyện này.
Đi đến thành phố chính, lại thông qua con đường đặc biệt để trực tiếp đi vào thành chứ không đi bằng con đường bị vẽ đầy hình xấu xí, cũng không bị người canh cổng giám sát. Trần Tỉnh đưa Lục Tân vào thẳng ô tô ở trong ga tàu, sau đó lập tức thẳng tiến đến Đặc Thanh Bộ dưới sự hộ tống và mở đường của đoàn xe phía trước. Quả thực, trông giống như đang áp giải một món bảo bối quý giá vậy...
Hắn vừa tới Đặc Thanh Bộ đã có giáo sư Trần Lập Thanh, Tiến sĩ Mạc - chuyên gia trong lĩnh vực tinh thần biến dị, chuyên gia tâm lý học Cổ Mộng Di, chuyên gia thần bí học Viên Cần Cần, chuyên gia y học Bì Tư Văn, chuyên gia phân tích tinh thần Chu tiên sinh... ra tiếp đón.
Ngoài ra, còn có Viện trưởng viện nghiên cứu ô nhiễm đặc biệt Thanh Cảng - giáo sư Bạch, bộ trưởng Thẩm của Thành Phòng Bộ và Tô tiên sinh của Tổng cục Hành chính...
Cộng thêm vài người đức cao vọng trọng trong thành phố đều tập trung lại.
Cảnh tượng hùng hồn này khiến Lục Tân muốn bủn rủn tay chân.
Đây đều là các vị lãnh đạo hết.
Các vị lãnh đạo đưa Lục Tân vào một phòng thí nghiệm... phải nói là phòng điều trị kiểu mới đã được chuẩn bị từ trước.
Phía trên tấm bảng còn ghi rõ là mới đổi mà.
Họ làm vậy là để tạo bầu không khí như là kiểm tra sức khỏe chứ tuyệt đối không phải dùng để nghiên cứu linh tinh...
Sau đó trước khi chính thức kiểm tra, họ còn kiên nhẫn ngồi trò chuyện với Lục Tân một hồi, hỏi thăm xem hắn có yêu cầu gì đặc biệt hay không.
Vốn dĩ Lục Tân không có yêu cầu gì.
Mà kiểm tra sức khỏe chút xíu thì còn yêu cầu làm gì nữa?
Nhưng nhìn thấy một nhóm nghiên cứu viên đứng mỉm cười, mắt kính còn lóe ra tia sắc bén, rõ ràng nội tâm họ đang vô cùng kích động.
Hắn đành nuốt nước miếng, nói:
"Khoan hãng nói những cái khác, nếu các ngươi dám mổ xẻ ta, ta sẽ trở mặt cho các ngươi biết!"
Các nhân viên nghiên cứu còn hào hứng đảm bảo với Lục Tân rằng họ sẽ không bao giờ giải phẫu hắn, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Nhưng Lục Tân vẫn không thể nào yên tâm, hắn đọc kỹ vài lần bản kế hoạch khám sức khỏe được thiết lập cho mình, thấy được bên trong bản kế hoạch này có bốn mục chính. Đó là: sức khỏe thể chất, cường độ tinh thần, phân tích sức mạnh tinh thần, đánh giá trạng thái tinh thần...
Sau khi xác nhận một lần nữa rằng mình sẽ không cần phải thực hiện phẫu thuật và dù là có phải lấy máu thì cũng chỉ cần một chút, Lục Tân mới lấy hết can đảm ký tên.
Nhận được chữ ký của Lục Tân, nhóm nhân viên nghiên cứu đều thấy vô cùng phấn khích.
Lá thư xác nhận này không khác nào giấy thông báo trúng tuyển đại học của họ.
Thậm chí, có người còn cảm động hai mắt hoe hoe đỏ:
"Điều khó chịu nhất đối với một nhân viên nghiên cứu là gì?"
"Rõ trước mặt đang có một vật mẫu sống, thông qua hắn có thể giải đáp nhiều khúc mắc, thúc đẩy quá trình nghiên cứu"
"Thế nhưng, chúng ta lại không có cơ hội để tiến hành thí nghiệm..."
"Điều gì sẽ xảy ra khi một kẻ độc thân suốt tám mươi năm nhìn thấy người tình trong mộng của mình?"
"Giờ đây, hắn chính là người tình trong mộng trong mắt chúng ta...
Lục Tân không khỏi cảm thấy ớn lạnh khi nhìn thấy nhóm nhân viên nghiên cứu đang vô cùng phấn kích này Hắn cũng không hiểu tại sao khi việc tiến hành kiểm tra là yêu cầu của bản thân hắn, nhưng giờ đây lại có cảm giác như đang bị lừa