Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1537: Đôi Mắt



Giáo sư Bạch lật xấp tài liệu ra, đây là một phần báo cáo vô cùng ngắn gọn, chiếm phần lớn nội dung là chỉ số phóng xạ tinh thần đo lường được và một bức tốc ký về một đôi mắt thoạt trông vô cùng bình thường và đơn giản.

"Chúng ta thậm chí còn không biết khi nào thứ này sẽ xuất hiện trên bầu trời..."

Giáo sư Bạch đọc lại tờ báo cáo này lần nữa, không nhịn được mà cau mày:

"Một tháng trước, nhân viên quan sát nhân lần đầu tiên phát hiện trên vùng trời Thanh Cảng xuất hiện cỗ sức mạnh phóng xạ tinh thần không rõ nguồn gốc, không biết cỗ sức mạnh này đã xuất hiện được bao lâu, nhưng hẳn là sau khi sức mạnh tinh thần của tiến thêm một bước liên kết được với Thanh Cảng, khiến sức mạnh tinh thần của toàn bộ cư dân ở Thanh Cảng hợp thành một chỉnh thể, tức là hoàn toàn tách biệt với sức mạnh tinh thần của thứ đó thì nó mới bị chúng ta phát hiện. Chúng ta không có cách nào quan sát toàn thể, cũng như không thể nào phán đoán được bản chất của cỗ sức mạnh tinh thần này là gì. Phần tư liệu chi tiết cũng như đáng để đọc nhất cũng chỉ có bức ký họa mà Búp Bê vẽ lại sau khi cảm nhận cỗ sức mạnh tinh thần kia...... Đôi mắt này!"

Giáo sư Bạch nhíu mày:

"Trong mắt Búp Bê, đôi mắt này đang ở trên trời, quan sát Thanh Cảng. Cũng vì vậy mà chúng ta mới phải hủy bỏ những chuyến bay trực thăng không cần thiết, tất cả chỉ vì muốn cách nó xa một chút. Nhưng trên thực tế, những chuyện chúng ta làm dường như chẳng có chút ảnh hưởng gì tới nó. Cặp mắt kia chẳng qua chỉ dừng ở đó, lẳng lặng ngắm nhìn Thanh Cảng, không biết bắt đầu từ lúc nào, cũng chẳng biết khi nào mà kết thúc..."

Trần Tinh nói thêm:

"Đan Binh có khả năng nhìn thấy trực tiếp quái vật tinh thần"

"Nhưng hắn cũng không phát hiện ra đôi mắt này."

Giáo sư Bạch gật nhẹ đầu:

"Trong dự kiến, dù sao Đan Binh cũng không phải không gì không biết.

"Điều chúng ta có thể làm bây giờ chính là tăng cường kiểm soát và chuẩn bị toàn diện, đồng thời xác định xem đôi mắt này có thật sự ở gần chúng ta như vậy không. Mặt khác, ta đã gửi lời thỉnh cầu giúp đỡ với viện nghiên cứu, hi vọng sẽ nhận được thêm nhiều thông tin từ họ. Còn bây giờ..."

Ông bỗng mỉm cười, nhẹ nhàng ngã người về phía sau, dựa lưng vào ghế:

"Trước tiên, ta cần gặp Đan Binh thảo luận một vài việc. Bất kể chúng ta có thể giúp được hắn nhiều hay ít, chúng ta cũng sẽ cố gắng hết sức. Hãy cố gắng làm tốt từng chuyện một, sau đó chuẩn bị tinh thần phân cao thấp với kẻ không biết là ai đang ngồi trên chiếu bạc."

Kiểm tra sức khoẻ cuối cùng cũng kết thúc.

Lục Tân chỉ cảm thấy bản thân bị lật qua lật lại mệt chết đi được.

Chạy tới chạy lui, một cuộc kiểm tra sức khỏe mà kéo dài hơn cả tuân lễ.

Chuyện này cũng khiến hắn chẳng thể xin nghỉ phép được, chẳng lẽ lúc trở về công ty trả phép lại nói rằng cả tuần này đều dùng để đi kiểm tra sức khỏe?

Người khác kiểm tra sức khoẻ chỉ cần xin nghỉ nửa ngày là xong, nếu mình thật sự nói như vậy lúc về công ty, có lẽ họ sẽ cho rằng mình đang nói dối, không phê chuẩn lá đơn xin nghỉ này của mình, hoặc tệ hơn là nghi ngờ mình bị bệnh nặng gì đó...

Với lại, đợt kiểm tra này quả thật khiến hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Cho dù trước đó bản thân đã chuẩn bị vô cùng đầy đủ, nhưng lúc chính thức bắt đầu kiểm tra từng hạng mục một, hắn vẫn cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Từng tấc da trên người đều bị sờ nhẫn, cảm giác như bị người khác thấy hết từ đầu tới cuối. Hơn nữa càng về sau, kiểm tra càng sâu, cũng càng bị nhiều người nhìn thấu hơn.

Mặt khác, trong quá trình kiểm tra, ánh mắt những người đó nhìn mình thật sự rất đáng sợ.

Tuy các nghiên cứu viên đó đều tự xưng mình là bác sĩ, nhưng ánh mắt của họ càng giống đồ tể hơn...

Đặc biệt là kiểu đồ tể giết heo chuẩn bị cho ngày lễ tết hàng năm.

Rõ ràng lúc phải tự mình đối diện với thể tối thưởng cũng chẳng thấy sợ, thế mà bị đám người này quan sát một lúc thôi lại thấy thật khủng bố.

Cũng may, sau khi hoàn thành xong hạng mục cuối cùng là đánh giá mức độ nguy hiểm khi mất kiểm soát thì đợt kiểm tra cũng chất dứt.

Giống với lần đầu tiên khi mình đặt chân tới bộ dọn dẹp nguồn ô nhiễm đặc biệt của Thanh Cảng, hạng mục đánh giá mức độ nguy hiểm khi mất không chế thật ra chỉ là hai bên trò chuyện với nhau.

Hắn sẽ ngồi đối diện vị bác sĩ Cổ tuy có hơi lớn tuổi, nhưng tính cách vẫn rất hòa nhã, dễ gần, vừa trả lời vài câu hỏi nhỏ, thoạt nhìn rất là đơn giản của bà, vừa kể cho nhau nghe những chuyện thú vị mình vừa trải qua gần đây, cả hai đã trò chuyện với nhau rất vui.

Thỉnh thoảng, từ phòng kiểm tra lại truyền ra tiếng cười nói vui vẻ.

Cuối cùng, tuy tạm thời không biết vị bác sĩ Cổ này sẽ ghi gì trong báo cáo kiểm tra của mình, nhưng Lục Tân vẫn cảm thấy như được trút xuống gánh nặng, cuối cùng cũng có thể mặc lại quần áo rồi. Chỉ là Đặc Thanh Bộ không cho hắn về ngay mà sắp xếp một phòng bệnh cùng với bộ quần áo bệnh nhân trắng tinh sạch sẽ cho hắn. Bên cạnh còn có thêm hai chị y tá xinh đẹp chăm sóc cẩn thận, hắn chỉ việc nằm yên chờ báo cáo kiểm tra sức khỏe tới là được.

Thậm chí hắn còn được ăn cả cơm dành cho bệnh nhân nữa.

Về phần kết quả kiểm tra, sau khi các nghiên cứu viên ở Thanh Cảng thảo luận chi tiết, cẩn thận xong, sẽ được gửi đến tay hắn.

"Có phần kết quả này, ít nhiều gì mình cũng hiểu biết sâu hơn một chút về bản thân, nhỉ?"

Lục Tân nghĩ về chuyện này.

Hắn thật sự muốn dùng hết khả năng để tăng sức mạnh của bản thân lên một chút.

Có lẽ nếu như vậy, bản thân sẽ mau mau khỏi bệnh hơn một chút.

Một nguyên nhân khác đó là không biết bài kiểm tra của lão viện trưởng sẽ tới khi nào...

Thử thách sinh tồn, thử thách đau đớn, thử thách dục vọng, thử thách thường thức...

Còn có mấy cái mà mình chưa từng trải qua như là:

Thử thách thể lực, thử thách tâm trí và thử thách tinh thần.