Sau đó quay đầu liếc nhìn Lục Tân một cái, khẽ gật đầu rồi xoay người từ tốn rời khỏi hội trường.
Cho đến khi ông đã hoàn toàn khuất bóng mới có người như bừng tỉnh.
Hắn kích động đứng dậy rồi hướng về phía cửa hội trường, nhẹ nhàng cúi đầu.
Sau đó, càng lúc càng có nhiều người hiểu ý cũng bèn đứng dậy cung kính chào.
Ngay cả khi việc mà ông nói đến khiến người khác cảm thấy áp lực.
Ngay cả khi ông chỉ nêu ra bản chất của mấy vấn đề vô cùng đơn giản.
Nhưng điều này khiến nhóm nghiên cứu hiểu được những chia sẻ vừa rồi của ông có giá trị như thế nào.
Bọn họ lặng lẽ cúi đầu chào...
Đứng giữa đám người đang cung kính, Lục Tân cũng bất chợt phản ứng lại.
Hắn đứng bật dậy nhưng không cúi đầu mà chỉ không ngừng nhớ lại những lời giáo sư Bạch đã nói với hắn, nhớ lại dáng vẻ của ông khi ấy và ánh mắt đầy sự khích lệ ấm áp kia.
"Giáo sư Bạch...."
Bỗng nhiên hắn lấp bấp nói:
"Bình thường giáo sư Bạch có hút thuốc không?"
Giọng nói của hắn khá vang nên thu hút sự chú ý của nhiều người.
"Có..."
Hàn Băng phản ứng lại, vội vàng trả lời Lục Tân:
"Thi thoảng ông ấy sẽ dùng tẩu hút xì gà chuyên biệt"
"Không, không phải tấu."
Lục Tân vội la lên:
"Là loại thuốc lá bình dân thôi ấy..."
Hắn tỏ vẻ sốt ruột về những vấn đề khiến người khác cảm thấy khó hiểu.
Không ít người nhìn theo rồi lắc đầu:
"Không có đâu, giáo sư Bạch rất biết hưởng thụ cuộc sống mà..."
Lục Tân đã biết được đáp án.
Sau đó hắn chợt hiểu ra, nếu giáo sư Bạch không hút thuốc lá vậy thì mùi thuốc lá rẻ tiền, quen thuộc tỏa ra nồng nặc từ người ông khi ông đến gần rồi vỗ vai hắn là thế nào?
Còn ánh mắt quen thuộc và những lời động viên kia nữa?
"Bặc!
Trong ánh mắt của những người xung quanh, bỗng nhiên Lục Tân như bị điện giật, cơ thể đột nhiên văn vẹo lạ thường rồi lao thẳng ra khỏi hội trường như bị quỷ nhập.
Em gái không có ở bên cạnh hắn, hắn cũng không có thời gian chờ em gái xuất hiện. Nhưng vì hắn quá sốt ruột nên tốc độ lao ra khỏi hội trường của hắn gần như bằng với lúc có em gái hỗ trợ.
Hắn vụt qua mặt Búp Bê, thân thể thoăn thoắt phóng đến bức tường bên cạnh, rồi chạy băng băng xuyên qua mấy dãy phòng học. Hắn trực tiếp chạy đến cổng chính của trường học...
Từ xa xa hắn nhìn thấy giáo sư Bạch đang ngồi bên bồn hoa, nhẹ nhàng đánh vào đầu mình.
Cùng lúc đó, ngoài cửa lớn có một chiếc xe đang thong thả chạy đến, quẹo vào bên trong ngõ nhỏ.
"Ba ba ba"
Lục Tân từ trên tòa nhà nhảy xuống, vừa chạm đất là hắn liền lao về phía trước. Bảo vệ trước cửa học viện còn chưa kịp phản ứng là hắn đã xông ra ngoài, nhảy đến vách tường bên cạnh con ngõ.
Nhưng bên trong lại vắng tanh, ngay cả một con ngõ cụt cũng không có.
Vừa mới có chiếc xe chạy vào sao giờ lại trống không không một bóng người vậy.
Sau một hồi ngơ ngác trong con ngõ, Lục Tân mới chậm rãi đứng xuống.
Trong cái nhìn kinh ngạc của người bảo vệ cầm súng, hắn thất vọng và bối rối quay trở về trường học, đi đến bên cạnh giáo sư Bạch.
Lúc này, giáo sư Bạch trông vô cùng đau đớn, ông đang khẽ đánh vào trán mình, bàn tay còn không ngừng run rẩy.
Dường như gân máu trong mắt ông càng lúc càng nhiều, dáng vẻ nghiêm túc và quyết liệt ban nấy cũng không thấy nữa. Thậm chí khi đứng bên cạnh ông, Lục Tân còn cảm nhận được sức mạnh tinh thần của ông trong trạng thái hỗn loạn đang chầm chậm bình ổn trở lại.
"Ngươi..."
Khi nhận ra Lục Tân đang đứng bên cạnh, ông khẽ ngẩng đầu, giọng nói có chút khàn đặc:
"Ngươi nhận ra rồi à?"
Lục Tân giật mình, một hồi lâu mới nhẹ nhàng gật đầu:
"Buổi thuyết trình vừa rồi thật sự... là hắn à?"
"Đúng vậy."
Giáo sư Bạch dùng sức lắc lắc đầu, mái tóc bình thường rất gọn gàng nay cũng hơi rối.
Giọng điệu ông run rẩy như vẫn chưa hết hoảng loạn:
"Nhà nghiên cứu phản bội viện nghiên cứu Nguyệt Thực cũng chính là lão viện trưởng của cô nhi viện Trăng đỏ - Vương Cảnh Vân. Ta cũng không ngờ đột nhiên hắn lại đến Thanh Cảng gặp ta, nói bây giờ không phải là lúc để giảng về triết học, còn nói muốn thay ta giảng một tiết... Tuy ta đã chuẩn bị rất kỹ cho những tình huống khẩn cấp nhưng vẫn không có cách nào từ chốt."
Dù Lục Tân đã đoán được nhưng khi nghe chính miệng giáo sư Bạch thừa nhận, trong lòng hắn vẫn không khỏi trầm xuống.
Đúng vậy...
Nếu không phải lão viện trưởng thì sao trên người lại có mùi thuốc lá bình dân nồng nặc đến vậy?
Nếu không phải lão viện trưởng thì sao có thể nói ra những lời chỉ dẫn sâu sắc đến vậy?
Nếu không phải lão viện trưởng thì sao lại dùng ánh mắt đó để nhìn mình?
Nhưng sao tự dưng ông ấy lại xuất hiện ở Thanh Cảng?
Chỉ vì muốn dạy cho mình một bài học vậy thôi ư?