Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1851: Nhấc Không Nổi



Nhóm người nằm vùng nằm bỗng trở nên yên tĩnh. Cả đám ngây ngốc nhìn Lục Tân, sau đó, trên mặt bỗng chốc hiện lên biểu cảm tức giận.

Chúng xoay người túm tụm thì thầm chít chít một hồi, rồi cùng nhau giơ nắm đấm lên trời, trông như thể chuẩn bị tìm người oánh lộn vậy.

Nhưng dù vậy, trước khi đi chúng vẫn không quên quay đầu cúi chào Lục Tân, sau đó cả đám mới nhảy trở về lốc xoáy.

"Trong người nằm vùng sẽ không xuất hiện nội đấu đó chứ..."

Lục Tân nhìn thấy vẻ mặt bi phẫn của chúng khi rời đi thì không khỏi cảm thấy lo lắng. Nhưng trong lòng hắn lại chẳng chột dạ chút nào, lúc ấy nhóc đội mũ đỏ kia quả thật đã nói như vậy mà...

Vừa nghĩ ngợi, hắn vừa cảm khái ngồi xổm xuống đất, ngắm nhìn tủ sắt bị đám người nằm vùng kia đưa tới.

Nói một cách chính xác thì đây hẳn là một cái két sắt.

Là két sắt mà mẹ đã để lại ở viện nghiên cứu trước khi sắp xếp tất cả mọi chuyện.

Lục Tân chầm chậm vươn bàn tay run lẩy bẩy, nhẹ nhàng vuốt ve két sắt kia.

Nhìn từ bên ngoài thì đây chỉ là một két sắt phổ thông mà thôi.

Thậm chí còn hơi rỉ sét, cao chừng hơn một mét, rộng khoảng trên dưới năm mươi xăng-ti-mét.

Theo mặt thời gian thì có lẽ đã khá lâu rồi nhưng không hiểu sao lại gây cho người ra cảm giác kín đáo và an toàn khó hiểu.

"Phử lên trên két sắt là tầng tầng mã khóa, giống như thể hai hàng răng nanh của con quái thú đan xen với nhau, kết tại một chỗ, lại giống như dây khóa kéo bịt kín.

Đây là thứ mà mẹ để lại.

Thứ thần bí như thế này chắc chắn cũng chính là điểm mấu chốt quan trọng nhất của bà.

Thần bí đến mức bà phải liều mạng vòng một vòng lớn mới để cho người ta đưa "nó" tới trước mặt mình.

Trái tim không nhịn được mà nhảy lên mình bịch.

Lục Tân chầm chậm cúi người ôm lấy két sắt, định ôm nó mang lên tầng, sau đấy... Không ôm đi nổi.

Nhìn không ra cái thứ này cũng nặng ra phết, nhưng mà riêng cái vỏ kim loại đặc này cũng phải nặng đến mấy chục cân đi ha?

Lục Tân yên lặng đứng dậy, đảo mắt nhìn xung quanh.

Lúc này, có tiếng súng vang lên lạch cạch, một bảo mẫu trong đội bảo mẫu mặc đồ bảo hộ đi tới, ánh mắt liếc nhìn hỏi Lục Tân, sau khi được hắn đáp lại thì giơ hai tay ra ôm lấy két sắt.

Sau đấy thì "hự" một tiếng ôm két sắt lên.

"Hả? ?"

Lục Tân đứng đằng sau nhìn cô, mặt đỏ rần.

Lục Tân có hơi chút xấu hổ, đi theo đội bảo mẫu vào thẳng trong biệt thự, leo lên cầu thang, đi tới gian phòng của Lục Tân trong ánh nhìn hiếu kỳ của một đám người. Bọn họ bê két sắt vào trong phòng Lục Tân, nhẹ nhàng đặt nó xuống giữa phòng rồi đứng thẳng dậy, phủi tay.

Nhìn cô mặt không đỏ, không thở gấp, chẳng giống như bê vật gì nặng hay sao ấy.

Nhìn thoáng qua đội bảo mẫu nữ có vẻ còn cao to hơn mình hẳn một vòng, Lục Tân không khỏi có hơi uể oải.

Quả nhiên ngoài việc đi hủy diệt thế giới thì mình chẳng biết làm cái gì cả...

Lúc này, một vài thành viên trong đội bảo mẫu đã bu kín cửa vì hiếu kỳ.

Đây cũng là một trong những điểm khác biệt của đội bảo mẫu thiếu nhỉ với các tiểu đội được vũ trang khác, lòng hiếu kỳ của họ có về cao hơn chút.

Nhưng mà lúc thấy Lục Tân chuẩn bị mở két sắt kia ra thì bọn họ cũng phản ứng lại ngay.

Bao gồm cả những người giúp Lục Tân ôm tủ vào trong phòng cũng đi ra ngoài...

Tố chất chuyên nghiệp cũng vẫn còn khá cao nha.

Trong cả căn phòng chỉ còn mỗi Búp Bê ở ngoài cửa sổ hiếu kỳ duỗi cổ vào ngó, không có ý định muốn rời đi.

Tố chất chuyên nghiệp của cô gái này có vẻ không cao lắm.

Lục Tân nghĩ nghĩ một lúc rồi dứt khoát mở cửa sổ để cho cô đi vào trong, sau đó kéo rèm cửa sổ.

Bên trong gian phòng có vẻ hơi lờ mờ sáng, két sắt lẳng lặng nằm trên mặt đất, không hiểu sao lại khiến cho người ta có cảm giác khẩn trương đây thần bí.

Lúc Tân đã được Viện nghiên cứu Nguyệt Thực chứng nhận hắn chính là người có năng lực hủy diệt nhất trên mặt đất.

Nhưng mà hắn vẫn không nhịn được mà hơi khẩn trương một chút.

Hắn quay qua nhìn cô nhóc, thấy cô cũng đang nhìn chằm chằm thì gật đầu, chậm rãi vươn tay.

Ngay lúc đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm lên mật mã quái dị bên trên két sắt, không biết lự lượng tinh thần quái dị từ đâu tản ra.

Trong không khí dường như cũng hiện lên gợn sóng, khuếch tán ra xung quanh. Sau đấy từng dẫy khóa mật mã lại đồng thời co rút về hai bên...

Kẹt... kẹt...

Cửa của két sắt có vẻ đã hơi mở ra.

Trong giây phút này, có gió thổi yếu ớt lại như thổi từ trong căn phòng được bịt kín này vậy.

Lục Tân có thể cảm nhận được rõ ràng có một loại sức mạnh tinh thần thần bí nhẹ nhàng khuếch tán trong gian phòng này.

Sức mạnh tinh thần lúc này của hắn cũng có nỗi xúc động vi điệu ngay tại lúc này, như một sợi dây liên kết nào đó ngày xưa bị cắt đứt đoạn thì lúc này đã nhanh chóng gắn kết lại với nhau trong nỗi xúc động nhẹ nhàng không biết từ đâu ra.

Tất cả lại hợp lý đến lạ kỳ, khôi phục lại tình trạng như trước.

Lục Tân khẽ run rẩy. Hắn quay đầu nhìn lại nhìn thấy trên trần nhà hẻo lánh trong gian phòng bỗng xuất hiện thêm một bóng hình màu trắng.

Thân thể nó có hơi vặn vẹo, tư thế có vẻ không quá hợp lý, lơ lửng trên trần nhà hẻo lánh.

nó mặc váy trắng be bé màu trắng có hơi bẩn một chút, đi chân đất, đeo một cái ba lô nhỏ xinh.

Mái tóc màu đen rủ xuống, dưới mái tóc là đôi mắt cảnh giác sáng rõ, khẩn trương mà dáo dác nhìn xung quanh.