Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1854:



Đó là một cái sô pha hai người ngồi, bình thường khi mình ngồi lên, hai bên còn thừa rất nhiều chỗ; kết quả tên này vừa đặt mông xuống đã trực tiếp nhồi đây luôn rồi.

Còn nữa, muốn ăn gì đó thật ra cũng chẳng sao, nhưng vừa mở miệng đã đòi đồ "quý" đồ "tốt", thật đúng là...

"Có"

Lục Tân còn chưa kịp trả lời thì bất ngờ nghe thấy giọng Búp Bê cất lên.

Lục Tân sửng sốt, vội quay sang nhìn thì thấy Búp Bê đã thu dù lại, mở miệng ứng tiếng, sau đó uyển chuyển nhẹ nhàng lướt ra ngoài phòng.

Sao hắn lại có cảm giác tâm trạng của Búp Bê lúc này hình như rất vui vẻ nhỉ?

Không chỉ mở miệng trả lời, thái độ còn rất nhiệt tình nữa?

"Anh Chín, không ngờ người yêu của ngươi lại đẹp như vậy."

Số Mười Bốn nghe thấy có đồ ăn thì sung sướng lắm, vừa cảm thán, vừa lắc lắc cái đầu:

"Năm đó hồi còn ở cô nhi viện, ngươi cũng không phải người cao nhất, cơ thể cũng chẳng cường tráng nhất, ai mà ngờ lại tìm được một người vợ xinh đẹp như thế chứ?"

",. Đúng rồi, trong cô nhi viện của chúng ta hồi ấy không phải có một cô nhóc chạy cực nhanh có quan hệ rất tốt với ngươi hay sao?"

Lục Tân bỗng im lặng, không biết phải nói gì mới tốt.

Số Mười Bốn nhạy bén phát hiện ra không khí có chút u uất, vội vàng đổi đề tài:

"Anh Chín, nhà ngươi trông không tồi chút nào ha."

Lục Tân nói:

"Đây là nhà của Búp Bê, chính là cô gái vừa đi ra ngoài."

Số Mười Bốn ngẩn ngơ, kinh ngạc hỏi:

"Ngươi ở rể hả?"

Lục Tân lại im lặng lần nữa.

Số Mười Bốn vội vàng đánh trống lảng tiếp:

"Anh Chín, sức quyến rũ của ngươi cũng lớn thật..."

Lục Tân bỗng cảm thấy đầu óc ong ong hết cả lên, bản lĩnh lớn nhất của Số Mười Bốn là đây nè. Niềm vui khi vừa gặp lại hắn của mình đã biến mất gần hết chỉ trong nửa phút ngắn ngủn rồi.

"Sao các ngươi lại đi chung với nhau?"

Lục Tân nhìn thoáng qua em gái đứng cạnh mình, còn có bé Mười Chín, rồi thở dài một hơi:

"Còn cùng hai người họ tới đây nữa?"

"Nói tới chuyện này thì..."

Giọng Số Mười Bốn trầm xuống, trên gương mặt mập mạp kia cũng lộ ra vài phần tăm tối:

"Đó là một câu chuyện cực kỳ đáng sợ..."

"Hửm?"

Lục Tân nhướng mày.

Sau đó nghe thấy Số Mười Bốn nói rằng:

"Ta ấy hả, vốn đang sống rất tốt ở chủ thành..."

"Không tới mức đại phú đại quý, nhưng ít nhiều gì cũng mua được một căn nhà nhỏ của riêng mình trong chốn chủ thành tấc đất tấc vàng này, công tác cũng không quá bận, chỉ là làm chút đồ thủ công, mỗi ngày còn có chút thời gian rảnh giải trí, cơm cũng có người nấu sẵn cho... kết quả bỗng một ngày nọ, người của viện nghiên cứu Nguyệt Thực đột ngột tìm tới, sau đó trực tiếp dẫn ta đi gặp một người vô cùng đáng sợ..."

Ánh mắt của hắn trở nên lạnh lùng, nghiến răng nghiến lợi thốt ra ba chữ:

"Thể tối thượng!"

Giọng điệu của hắn khiến người nghe nổi hết cả da gà da vịt.

Lục Tân cúi đầu, em gái và bé Mười Chín cũng đang cau mày nhìn hắn, em gái còn dùng khẩu hình báo cho mình hay.

"Là mẹ..."

"Là mẹ tìm tới ngươi thật ư?"

Sau khi xác nhận rõ ràng, Lục Tân cau mày quay sang phía Mười Bốn.

"Mẹ?"

Sắc mặt Mười Bốn có hơi kinh ngạc, rồi nghiêm giọng nói:

"Đừng bắt quàng làm họ, đó là thể tối thượng đấy!"

"Đó là một trong mười ba thể tối thượng đáng sợ nhất, Người Xem Mệnh"

"Trong tay người phụ nữ đó cầm một cây kéo lớn, chỉ cần không nghe lời một cái là lập tức xoèn xoẹt ngay..."

Mặt mày Lục Tân lập tức trở nên khó coi, híp mắt nhìn Số Mười Bốn.

Số Mười Bốn cũng đột ngột hiểu ra, hai con mắt nhỏ bé trên gương mặt mập mạp bỗng trợn trừng:

"Đó chính là... Chính là..."

Lục Tân chậm rãi gật đầu.

"Ôi chao, thì ra là dì hả..."

Số Mười Bốn hoảng sợ thốt ra một câu, về u ám nặng nề trên mặt bất ngờ biến mất, thay vào đó là gương mặt tươi cười, hòa nhã; giọng nói cũng thanh thoát, nhẹ nhàng hơn rất nhiều, hắn cười cười nói:

"Ta thật sự không nghĩ tới chuyện này, cũng chẳng ai nói cho ta biết..."

"Tóm lại là ta đang ngồi chồm hổm trong tủ thì dì phái người tới tìm ta..."

"Từ từ...

Lục Tân bỗng cảm thấy có hơi loạn, vội vàng cắt ngang lời hắn:

"Ngươi đang ngồi tù?"

Số Mười Bốn gật đầu, thành thực trả lời:

"Đúng vậy!"

Lục Tân suy nghĩ kỹ càng lại mọi chuyện, biểu cảm trên mặt cũng dần trở nên... rất xuất sắc:

"Cho nên căn nhà nhỏ mà ngươi nói chính là..."

Số Mười Bốn đáp:

"Nhà tù được đánh số 4267"

Lục Tân kinh ngạc:

"Vây cũng đâu tính là nhà ngươi?"

Số Mười Bốn ưỡn ngực trả lời:

"Ta ở tù chung thân!"

Lục Tân bỗng không biết nên nói cái gì. Bởi vì sau khi ngẫm lại, hắn nhận ra lời Số Mười Bốn nói tất cả đều là sự thật. Đúng là ở chốn chủ thành tấc đất tấc vàng, hắn thành công giành được một căn nhà nhỏ của riêng mình. Hắn quả thật sống qua ngày nhờ làm chút đồ thủ công, rốt cuộc thì tù nhân ở trong ngục là phải lao động cải tạo. Còn chuyện mỗi ngày đều có chút thời gian rảnh của riêng mình, tù nhân cũng được quyền đi dạo thông khí mà...

Với lại đúng thật là mỗi ngày đều có người làm sẵn cơm cho ăn, chỉ cần xếp hàng nhận là được...

Chỉ là...

Đầu cảm thấy đau đau. Những người bạn cùng lớn lên ở cô nhi viện năm đó, người thì lưu lạc chốn hoang dã làm kẻ cướp, người lại lang thang tới thành phố Hỏa Chủng, có người lại đi làm sát thủ... giờ lại thêm một người đi tù.