Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1861: Treo Thưởng



Lục Tân quay sang nhìn Số Mười Bốn, trong mắt hiện lên vẻ kỳ quái, mặt mày cũng nghiêm túc hẳn lên, hắn thấp giọng nói:

"Có lẽ ngươi không biết... Mấy năm nay, ít nhiều gì ta vẫn kiếm lời chút tiền... Không nhiều lắm, tầm mấy trăm triệu thôi..."

Nói đến đây, trên mặt hắn thoáng hiện vẻ kiên quyết, sau đó gần giọng nói lớn:

"Ta quyết định... nếu họ hận ta, ta sẽ dùng tiền bù đắp cho họ."

Số Mười Bốn ngây đơ cả người, hai mắt trợn trừng nhìn Lục Tân, qua một lúc lâu sau mới khẽ chớp một cái:

"Tiền?"

"Đúng vậy..."

Số Mười Bốn cố gắng tiêu hóa những gì hắn vừa nói, sau đó biểu cảm bỗng trở nên kích động:

"Anh Chín, ngươi thật sự thay đổi rồi... Lấy tiền thuyết phục họ, cách này ta đúng là không ngờ tới... Mà ngươi xem, ta vừa mới được thả ra khỏi nhà giam, trong người không xu dính túi, liệu ngươi có thể..."

Lục Tân tức khắc sửng sốt vô cùng, kinh ngạc nói:

"Vừa nãy ngươi không phải nói rằng vốn cũng không hận ta sao?"

Trên mặt Số Mười Bốn hiện vẻ kích động:

"Chuyện này, nếu cần ta cũng có thể hận ngươi..."

Lục Tân vô cùng tự giác làm lơ những lời phía sau của Số Mười Bốn.

Đồng thời, hắn bỗng cảm thấy thứ như tiền bạc này không có ích lợi gì lớn với những người giống như Số Mười Bốn. Rốt cuộc thì đây cũng là một người ngồi tù đến sinh ra hảo cảm cơ mà.

Thứ mà mình có thể giúp hắn, cùng lắm chỉ là sau khi mọi việc trần ai lạc định, sẽ tìm giúp hắn một công việc làm đồ thủ công đứng đắn ở Thanh Cảng, hoặc là cho hắn vay chút tiền để làm ăn buôn bán, vậy chắc được rồi nhỉ. Cùng là bạn bè với nhau, Lục Tân có thể cho hắn vay không lấy lãi.

Sau khi mục tiêu được xác định, những chuyện còn lại cũng đơn giản hơn nhiều.

Lục Tân không có ý định kéo dài thời gian, sau khi làm chút chuẩn bị thì sẽ lập tức xuất phát đi tìm những người bạn cũ trở về.

Lưu trình làm việc cũng khá đơn giản, chỉ là viết một tờ đơn xin phép, giải thích rõ ràng lý do đi công tác là được.

Nhưng Lục Tân không ngờ rằng, còn chưa đợi tới lúc hắn nghĩ xong phải viết đơn xin phép thế nào, một đoàn xe bỗng chạy tới ngay dưới lầu biệt thự của Búp Bê, trên xe chở đầy những chiến sĩ vũ trang kín kẽ; vừa xuống xe, họ lập tức bao vây toàn bộ căn biệt thự.

Kế đó, có hai người bước xuống xe, người đi đằng trước chính là Trần Tinh, thong thả bước phía sau là một người đàn ông mặt chữ điền.

Thế mà lại là bộ trưởng Thẩm.

Họ vừa xuống xe đã lập tức cất bước đi nhanh về phía biệt thự.

Số Mười Bốn thấy cục diện phòng ngự nghiêm ngặt khắp bốn phía thế này thì lập tức ngây ngẩn cả người, quen cửa quen nẻo nhỏ giọng hỏi thăm:

"Anh Chín, ngươi cũng phạm tội hả?"

Lục Tân giật mình, nghiêm túc lục lọi ký ức, hình như ngoại trừ mấy lần báo cáo sổ sách có hơi chênh lệch ra thì đâu còn chuyện gì khác nữa...

Không đến mức thế này đi?

"Đan Binh, đã xảy ra chuyện... Hửm, tên mập này là ai?"

Sau khi Trần Tỉnh và bộ trưởng Thẩm bước tới lầu hai của biệt thự thì được đội bảo mẫu dẫn vào phòng Lục Tân. Vừa tới nơi, hai người đã nghiêm túc mở miệng. Nhưng còn chưa kịp nói hết câu thì bất ngờ nhìn thấy Số Mười Bốn đang ngồi trên sô pha, thế là hai người sửng sốt tới quên cả nói chuyện.

Mà cũng vì khổ người của Số Mười Bốn thật sự quá lớn nên bé Mười Chín với vóc dáng thấp bé trực tiếp bị họ ngó lơ.

"Là bạn cũ hồi ta còn ở cô nhi viện"

Lục Tân vội giải thích vài câu, hắn cũng nhận ra hai người họ tới đây là có chuyện quan trọng cần bàn, bèn cùng họ bước ra khỏi phòng.

"Sao vậy?"

Trong phòng sách ở biệt thự này không có lấy một quyển sách, chỉ có duy nhất đống tạp chí và đĩa nhạc thuộc thời đại văn minh trước, Lục Tân tò mò dò hỏi, hắn cảm thấy hành vi của hai người kia rất kỳ lạ.

Trần Tinh hiếm khi nào cùng ra mặt hành động với bộ trưởng Thẩm, mà bộ trưởng Thẩm cũng rất ít khi trực tiếp tới tìm mình.

Nguyên nhân là vì không cùng một bộ.

"Nhân viên nghiên cứu thế hệ thứ nhất, hay nói đúng hơn, văn phòng Bích có hành động..."

Trần Tinh còn chưa kịp ngồi xuống thì đã vội đặt xấp tư liệu trong tay lên bàn, nghiêm túc nói:

"Chúng ta tới đây là để báo cho ngươi hay, trong khoảng thời gian tới, tốt nhất đừng rời khỏi Thanh Cảng, ngay cả căn cứ cũng phải hạn chế lui tới"

Lục Tân bỗng thấy rất ngạc nhiên, sao lại đúng dịp mình vừa chuẩn bị ra khỏi cửa thế này...

"Hành động gì?"

Sau một hồi trầm ngâm, hắn quyết định cẩn thận hỏi thăm cho tớ.

"Một hành động ám sát có thưởng nhằm vào ngươi..."

Sắc mặt của Trần Tinh vô cùng nghiêm túc, cô lấy mở phần văn kiện trên bàn ra, đưa tới trước mặt Lục Tân, bên trong chỉ có vài từ giản lược, tựa như đang truyền một thông tin cực kỳ bí mật, nội dung của tin tức là:

"Văn phòng Bích, treo thưởng một tỷ, bảy loại năng lực, ám sát Đan Binh"

Hàng lông mày của Lục Tân hơi cau lại.

Đúng lúc này, bộ trưởng Thẩm cũng tiếp lời, trầm giọng nói:

"Nhân viên tình báo của Thành Phòng Bộ cũng vừa nhận được tin này, văn phòng Bích hàng năm hoạt động giữa các thế lực phía Tây vừa tuyên bố một lệnh treo thưởng có trị giá lớn nhất từ sau khi sự kiện Trăng đỏ xảy ra. Mục tiêu chính là ngươi, hơn nữa, nội dung của lần ám sát có thưởng này còn nêu rõ, chỉ cần người chết, không cần bắt sống, hiệu lực ngay lập tức... Hiện tại, ảnh chụp cũng như thông tin cơ bản của ngươi sớm đã truyền khắp các điểm tập kết cũng như thị trường ngầm rồi... Tiền thưởng một tỷ Liên Minh tệ, còn có thể đổi thành thông tin hoặc là các loại vũ khí có cùng giá trị. Thậm chí cũng có thể đổi thành bảy nhóm năng lực khác nhau của Thâm Uyên. Đối với toàn bộ sát thủ và thích khách trên thế giới, thậm chí là các tổ chức thần bí mà nói, đây không khác gì miếng bánh ngọt cực lớn... Thế nên chúng ta mới đi trước tới đây báo cho ngươi hay. Theo suy nghĩ của ta, hiện tại dù ngươi có trở về thành phố vệ tinh thì cũng không an toàn nữa, tốt nhất là ở luôn tại căn biệt thự này."