Cho nên mới có nhiều người có thể đón đầu được mình ở đoạn đường phía trước, nhưng họ chỉ đứng đó quan sát, đồng thời cũng mưu tính điều gì đó.
Nói không chừng lộ tuyến của mình còn có thể đem bán lấy tiền...
Điều này khiến cho Lục Tân chợt nhận ra mình sơ sẩy, sớm biết như thế thì hắn đã nhờ người tới chợ đen bán tin tức rồi.
Mấy cái đồng tình báo như này, ai kiếm mà chẳng được đúng không?
Bầu không khí căng thẳng cứ kéo dài đến tận đêm ngày thứ hai, à không, phải nói là chỉ có đám sát thủ căng thẳng một mình.
Khi đó mặt trăng đỏ đã lên tới đỉnh, Lục Tân cũng bắt đầu nghỉ ngơi theo thường lệ.
Dù hắn có muốn làm gì, hay hành trình có khẩn trương đến thế nào thì khi đi trên hoang dã, chuyện nghỉ ngơi vẫn cần được chú ý nhiều hơn.
Dù sao thì vùng hoang đã cũng là một nơi rất nguy hiểm.
Thế là Lục Tân và đám người Mười Bốn theo thường lệ đi tìm một khu vực trống trải gần nguồn nước để nghỉ ngơi. Họ nhóm một đống lửa, sau đó dùng nước lọc đem từ Thanh Cảng tới để nấu mì tôm và thịt bò đóng hộp, còn tìm một cái thùng để hâm nóng thịt giùm Mười Bốn.
Sau khi cơm nước xong thì họ bắt đầu dựng trại, tiếp đó đi tới bở sông lấy nước, dùng thiết bị lọc để lọc nước rồi để cho Mười Chín rửa chân.
Mười Chín vẫn giống hệt như lúc còn ở cô nhi viện, không cao lớn, tâm trí cũng không thay đổi.
Cô bé vẫn còn là một đứa trẻ cần người chăm sóc.
Nhưng Mười Chín ngày thường khi được rửa chân đều rất ngoan hôm nay lại tràn ngập cảnh giác.
Cô bé cứ cố chấp không chịu cởi giày, cũng không chịu bỏ xuống đao ăn sáng loáng trên tay, đồng thời cứ nhìn chằm chằm vào xung quanh.
Thấy dáng vẻ này của cô bé, Lục Tân chỉ có thể thở dài một tiếng.
Hắn đứng lên, lau tay cho khô, sau đó gật đầu với Mười Bốn một cái rồi xoay người đi tới vùng hoang dã.
Dưới ánh sáng của trăng đỏ, bốn phía xung quanh yên tĩnh không một bóng người. Chỉ có tiếng chim thỉnh thoảng bị dọa sợ ở nơi xa.
Nhưng Lục Tân vẫn có thể cảm nhận được đang có rất nhiều tầm mắt nhìn mình, cũng chính những ánh mắt nguy hiểm này đã làm cho Mười Chín cảm thấy bất an.
Vì để cho cô bé có thể yên tâm rửa chân, Lục Tân chỉ có thể chọn ra một ánh mắt tạo cảm giác nguy hiểm nhất trong đám rồi trực tiếp tới gần.
Hắn đi không nhanh, nhưng lại đi một mạch tới một cái thôn bị bỏ hoang cách đó khoảng một ngàn hai trăm mét.
Lúc này trên một tòa nhà ba tầng, đang có một người đàn ông mặc đồ ngụy trang phủ đầy dây leo nằm sấp trên đấy.
Bên cạnh gã là một cây súng bắn tỉa dài, hắn đang thông qua ống nhòm ban đêm để nhìn chòng chọc và Lục Tân ở đằng xa.
Gã điều hòa hô hấp, đạn đặc biệt cũng đã lên nòng, dù đã bắt được mục tiêu từ lâu, nhưng hắn vẫn không dám có nửa phần chủ quan.
Gã rất kiên nhẫn đợi chờ một thời cơ thích hợp.
Thẳng đến khi mục tiêu đột nhiên đứng dậy, sau đó đi thẳng về phía gã.
Trái tim của gã hãng mất một nhịp, còn tưởng là đối phương định đứng dậy đi dạo.
Dù sao khoảng cách của cả hai xa như vậy, cho dù dị biến giả có lợi hại đến đâu thì cũng đâu bắt được mình một cách chính xác như vậy đúng không?
Nhưng rất nhanh gã liền phát hiện, đối phương quả thật là đi về phía gã.
Hành động rất nhẹ nhàng, nhưng một chút sai vị cũng không có.
Tay bắn tỉa đột nhiên cảm thấy khẩn trương.
Thân là một con sói cô độc có thể ở trong vùng hoang dã này leo lên vị trí sát thủ hàng đầu, gã đã sớm biết trên thế giới này có rất nhiều người không dễ giết. Nếu nhận mấy nhiệm vụ như thế này, bọn gã cần có đạn đặc biệt, cũng cần một trạng thái đặc thù, thậm chí phải ôm theo suy nghĩ được ăn cả ngã về không của đám dân cờ bạc.
Vì thế gã cũng đã sớm chuẩn bị xong đạn đặc biệt, cũng điều chỉnh tốt trạng thái của bản thân.
Nhịp tim và tốc độ chảy của máu đều được ép tới mức thấp nhất, để gã có thể hoàn mỹ dung hợp với cảnh vật xung quanh mà không bị người phát hiện.
Nhưng hiện tại, dù cách nhau hơn ngàn mét...
Đối phương vẫn có thể tìm được vị trí của mình, hơn nữa trực tiếp đi tới...
Người này có thật là đã phát hiện ra gã? Hay chỉ là gã đang khẩn trương quá mức?
Vào giờ khắc này, vị sát thủ có thâm niên này hoàn toàn không thể đưa ra một phán đoán chính xác... Muốn rút lui sao?
Đối phương cách xa mình như thế, nếu rút thì sau này sẽ không còn cơ hội nữa, lõ đâu bị người khác ra tay trước...
Hay là... đợi thêm một chút?
Có lẽ hắn vẫn chưa phát hiện ra gã? Hoặc ở hướng này còn có người khác, người đó khiến hắn chú ý, cho nên hắn đang đi về phía người đó?
Trong lúc gã đang suy nghĩ thì thông qua ống ngắm ban đêm, gã chợt thấy đối phương ngẩng đầu rồi... cười với gã.
"Vèo!"
Dưới vầng trăng đỏ, một gương mặt cười im lặng thông qua tầm nhìn màu xanh của ống kính ban đêm truyền vào thị giác.
Trong chớp nhoáng, gã sát thủ cảm thấy vô cùng hốt hoảng.
Gã đoán không sai, đối phương quả thật đang đi về phía gã.
Gã cũng lập tức đưa ra quyết định, phải rút ngay lập tức!