Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1874: Khác Biệt



Mười Bốn ở bên cạnh ao ước mà nhìn, sau đó nhịn không được lại nói:

"Anh Chín, hiện tại anh quả thật rất có tiền..."

Lục Tân mới đầu còn có chút đau lòng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt hâm mộ của Mười Bốn thì đột nhiên cảm thấy tiền này dùng rất đáng.

Dù sao cũng đang ở trước mặt bạn cũ, sau đó thể keo kiệt được?

Trước kia chỉ lo kiếm tiền, chưa bao giờ nghĩ tới thì ra tiêu tiền cũng là một chuyện mang tới niềm vui.

Khó trách lại có nhiều người thích dùng tiền như thế... Nghĩ như thế, trên mặt Lục Tân nhịn không được lộ ra một nụ cười. Hắn nói:

"Chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, thật ra chỉ cần chúng ta đi đường chính là được. Ngươi nhìn ta xem, thành thật đi làm, chẳng phải cũng kiếm được tiền đó sao? Xem ngươi vào Mười Chín xem, đi làm xã hội đen làm gì, cuối cùng một người thì nằm viện trị liệu, một người thì vào tù ngồi, aiz..."

Lục Tân vẫn luôn muốn tìm thời cơ để giáo dục lại Mười Bốn và Mười Chín, không ngờ bây giờ cơ hội lại tới rồi.

Nhưng không ngờ sau khi Mười Bốn nghe Lục Tân nói thế thì trong lòng run lên, một hồi lâu sau mới cẩn thận từng li từng tí nói:

"Anh Chín, lúc trước ta nghe bọn hắn nói ngươi đã khỏi rồi..."

Lục Tân im lặng nhìn Mười Bốn, có thể nhìn ra sự nghi ngờ và lo lắng trong mắt hắn.

Trong lòng không khỏi sinh ra một xíu cảm khái:

"Khuyên người đi đường ngay, trái lại lại trở thành một người không bình thường trong mắt người ta?"

"Đây là cái thế đạo gì vậy..."

Trong lúc Lục Tân đang cảm khái thì đột nhiên Mười Bốn khẩn trương nói:

"Mau nhìn kìa, tan làm rồi."

Câu nói này lập tức làm cho tất cả mọi người trong xe đều trở nên căng thẳng.

Từng người duỗi đầu ra khỏi xe, trong lòng cũng bắt đầu thấp thỏm chờ mong.

Giờ tan ca của phòng hành chính số một thành Khí Thủy là năm giờ rưỡi chiều.

Quay đầu nhìn sang thì chỉ thấy dòng người hỗn loạn đang đi từ trong phòng hành chính ra.

Lục Tân và đám người số mười bốn cũng vội vươn cổ tìm kiếm trong dòng người, nhưng kết quả lúc tất cả những công nhân viên vệ sinh, bảo vệ ăn mặc trông giống như công nhân viên chức nhỏ ở tầng lớp thấp nhất đi hết, họ cũng không nhìn thấy bóng dáng số ba.

Bọn họ cũng đã có chút nghi ngờ thì bất chợt nhìn thấy một người đàn ông mặc âu phục, đi giày da đi từ trên cầu thang xuống.

Trong tay hắn vân vê chìa khóa xe, có vẻ tâm trạng rất tốt, điều khiển chiếc xe thể thao đang đỗ ven đường.

"Cửu ca..."

Vừa thấy người đàn ông này, số mười bốn đã lập tức kích động, nắm chặt cổ tay Lục Tân.

Nhưng sắc mặt của Lục Tân và em gái, cả tiểu thập cửu vừa ghé vào cửa sổ xe nhìn ra ngoài đều có phần mê mang không hiểu.

Người đàn ông kia rất đẹp trai và cao, chất lượng quần áo cũng rất tốt, kiểu tóc cũng là kiểu đang khá hot... Thông qua khí chất này của hắn thì có thể nhìn ra cương vị công việc của hắn cũng không thấp... Nhưng nhìn thế nào cũng thấy người này không giống số ba lúc trước trần truồng ngồi xổm bên tường bắt chuột ăn trong trí nhớ của họ lắm...

"Cửu ca, ngươi không tin ánh mắt của ta sao?"

Thấy dường như Lục Tân vẫn có chút nghi ngờ, số mười bốn kích động giật giật cánh tay hắn, khuôn mặt mập mạp cũng hơi run lên:

"Hay là hắn mặc quần áo vào rồi, ngươi cũng không nhận ra được?"

Lục Tân nhìn ra sự nghiêm túc của hắn vì vậy cũng hơi nheo mắt lại nhìn sang người đàn ông bên ngoài.

Mãi một lúc sau, vẻ căng thẳng trên khuôn mặt hắn mới từ từ giảm bớt, con ngươi hắn chợt co lại, biểu cảm lại có chút kinh hãi.

Một hồi lâu, hắn mới khẽ gật đầu, nói:

"Hóa ra là hắn thật"

Bầu không khí trong xe có chút ngột ngạt, Lục Tân cũng im lặng một lúc lâu, sau đó hắn mới khẽ thở dài, thấp giọng nói:

"Hắn mặc quần áo vào thật sự khác với hắn trước kia..."

"Nhanh, mau đuổi theo đi..."

Số mười bốn đã không nhịn được thúc giục:

"Hắn lái xe đi rồi"

"Được"

Lục Tân vội xuống xe Jeep, trèo lên chiếc mô tô của mình.

Lúc này người đàn ông mặc âu phục đi giày da kia đã khom lưng ngồi vào trong xe thể thao, trong chớp mắt chiếc xe tăng tốc, phóng về phía trước.

Lục Tân cũng vội vặn ga đuổi theo, mặc dù hắn có đôi chút nôn nóng, nhưng cân nhắc đến chuyện xung quanh vẫn còn có không ít người, vả lại không biết số ba nhìn thấy phản ứng của hắn, e rằng đã gây ra động tĩnh quá lớn bị đám người chung quanh vây xem, nên nhịn không được lớn tiếng kêu.

Hắn và em gái ngồi mô- tô, số mười bốn dẫn theo tiểu thập cửu theo sát phía sau, nhanh chóng đuổi theo.

Nhưng lại xuất hiện tình cảnh khiến người ta tức giận.

Xe của số ba lái thật sự rất nhanh...

Trên con phố bằng phẳng mà xe cộ qua lại như nước chảy xiết này, chiếc xe liên tục tấn công, cực kỳ linh hoạt, vừa len lỏi, vừa nhanh chóng chạy về phía trước.

Xe jeep của số mười bốn thì lại càng không cần phải nói, ở trong thành phố quả thật không chạy lại nổi chiếc xe nhỏ này.

Mà dù là xe mô- tô của Lục Tân cũng không thể thuận lợi đuổi kịp số ba, nguyên nhân là do số ba lại... Lại vượt đèn đỏ!

Lục Tân đuổi theo sát phía sau, lông mày hắn cau lại, tố chất gì thế này...

Nhưng cũng may được sự giúp sức của em gái, tính cơ động của xe mô- tô đã được thể hiện.

Dù phải đợi hai lần đèn đỏ những cũng miễn cưỡng đuổi theo được xe thể thao của số ba.