Nghe Số Năm nói xong, cả phòng đều trở nên im lặng.
Lục Tân chợt bừng tĩnh, sau đó có chút khó chịu nhìn Số Năm trong TYV.
Giờ phút này, mỗi người đều cảm giác bản thân như đang bị một luồng bóng tối vô hình bao phủ, cõi lòng cảm thấy rất đè nén.
"Ôôô..."
Số Tám trên bàn giải phẫu đột nhiên giãy dụa, giống như là đang cực lực biểu đạt sự phản đối.
Nhưng Số Năm chỉ bình tĩnh đứng ở nơi đó, hoàn toàn chẳng quan tâm đến hắn, trên mặt chỉ có hơi sa sút.
"Số Năm, ta..."
"Không, ngươi vẫn không hiểu."
Trong lúc Lục Tân mở miệng muốn nói gì đó thì Số Năm lại bất chợt lên tiếng cắt ngang lời của hắn, sau đó ngẩng đầu nhìn chằm chằm hắn hồi lâu.
"Số Chín, ngươi quả thật đã thay đổi. Chẳng những không còn mạnh mẽ như hồi bé, mà còn có thêm sự ngây thơ và ảo tưởng của một người bihf thường."
"Ngươi cũng không biết lão viện trưởng có bao nhiêu đáng sợ, cũng không biết tình cảnh của mình nguy hiểm đến mức nào..."
"Là bạn cũ, ta cho ngươi một lời khuyên. Đừng nói là lão viện trưởng, mà ngay cả sở hành chính Ách Bích cũng đáng sợ hơn sự tưởng tượng của ngươi nhiều."
"Chúng dựa lưng vào đám nhân viên nghiên cứu đứng trên đỉnh thế giới kia, cùng với sự hấp dẫn to lớn đối với rất nhiều chính thể và người cầm quyền trên thế giới này. Sức ảnh hưởng của chúng còn mạnh hơn cả sự tưởng tượng của ngươi. Những kẻ âm thầm nguyện ý làm việc cho họ cũng nhiều hơn cả những gì mà ngươi có thể nghĩ tới. Đừng tưởng rằng trên thế giới này chỉ có sức mạnh tinh thần của dị biến giả mới là sức mạnh chân chính..."
"Ngươi phải hiểu, lệnh treo thưởng mà họ áp dụng với ngươi cũng không phải là một trò đùa."
"Có thể ngươi sẽ vì chuyện mình có thể trộm được một bộ phận sức mạnh của thần mà sinh ra ảo giác mình rất cường đại. Nhưng ngươi vĩnh viễn cũng không cần quên, trên thế giới này không bao giờ thiếu ngươi điên. Chúng có thể nghĩ ra rất nhiều cách khiến ngươi chết ngoài ý muốn và cũng rất sẵn lòng kiểm tra nó...
"Con người, là thứ sinh vật luôn ở trong tiềm thức cho rằng, những khái niệm sinh ra trong hư ảo là thứ rất cường đại..."
"Ví dụ như quái vật, siêu nhân, xã hội đen... hay là thần!"
"Nhưng chúng cũng không biết trên thế giới này, thứ thật sự đáng sợ nhất mãi mãi cũng là con người, thứ sinh vật điên cuồng nhất và cũng lý trí nhất."
"Ngươi quả thật là một con người nắm giữ một phần sức mạnh của thần có thể đi lại trong hiện thực"
"Nhưng ngay cả thần cũng từng bị giết, huống chỉ là ngươi?"
Nghe Số Năm nói, trong lòng Lục Tân bỗng phun trào một cảm xúc nặng nề không tên.
Số Năm nói rất trực tiếp, thắng thắng đến mức xé nát tấm màn che trước mặt hắn.
Nhưng khi ngẫm lại, thì phát hiện dường như cô cũng đang tiết lộ cho hắn một vài thứ vô cùng đáng sợ.
Chuyện này không khỏi khiến hắn cảm thấy có chút bất an. Hắn chậm rãi đứng lên, có chút khẩn trương nhìn xung quanh:
"Em gái và Mười Chín hiện tại đã đi tới đâu rồi?"
Lúc này, em gái và Mười Chín đã giết điên rồi.
Vào lúc Lục Tân kinh ngạc khi nhìn thấy Số Năm trong TV, đồng thời cảm nhận sự kinh hỉ khi gặp được bạn cũ thì trong cái khách sạn dù tọa lạc ở vùng địa vực cao cấp xa hoa, nhưng lại không được xa hoa cao cấp mấy này đã có rất nhiều người được huấn luyện nghiêm chỉnh tiến vào mai phục.
Có hai tiểu đội ám sát đã chui được vào khách sạn.
Họ tay cầm súng tiểu liên, trên mặt đeo mặt nạ màu đen và một cái kính râm to đặc chế, trên người còn mang theo vũ khí plasma đặc thù và đạn sấm sét. Họ chia thành hai nhánh, từ hai phía của hành lang nhanh chóng dán tường đi đến căn phòng mà bọn Lục Tân đang ở.
Ngoài ra, còn có một đám người thoạt nhìn như khách trọ bình thường trong cùng một lúc đã tiến vào hai căn phòng cùng số nằm ở tầng trên và tầng dưới với tầng của Lục Tân.
Chuyện đầu tiên họ làm khi bước vào phòng khách là nhanh chóng mở vali xách tay ra, sau đó cẩn thận lấy quả bom đặc chế từ bên trong ra.
Một người thì lắp bom dưới sàn nhà, một người thì dùng trang bị dính nó lên trần nhà, như hai mặt của cái bánh bích quy, kẹp cái nhân là căn phòng của Lục Tân vào giữa.
Mặt khác, ở khu nhà đối diện căn phòng của Lục Tân đã có bảy tám người nhắm bắn chuyên nghiệp chiếm đóng mấy cái vị trí thuận lợi, có thể thông qua cửa sổ nhắm chuẩn vị trí của từng người trong phòng, đồng thời đạn của tất cả cũng đều đã được lên nòng.
Ổ vị trí đường ống khách sạn, có người đang bơm vào ống thông gió lượng thuốc mê gấp 3 cường độ cao dễ bay hơi.
Thuốc mê bắt đầu thuận theo đường ống bay vào từng căn phòng trong khách sạn, như sợi dây cung dần dần được kéo căng, bất kỳ lúc nào cũng sẵn sàng bộc phát sức sát thương mạnh mẽ.
Sau đó, sát thủ chuyên nghiệp và nghiêm túc này hoặc nhiều hoặc ít, sẽ đột nhiên gặp được một số chuyện khó có thể giải quyết.
Đầu tiên là hai tay súng đang thông qua cửa thoát hiểm chậm rãi mò tới phòng của Lục Tân.
Họ đi rất nhanh, hơn nữa bước chân lại rất nhẹ.
Ngay cả hơi thở cũng được ép xuống tới mức dù có kề sát mặt thì cũng chưa chắc gì cảm nhận được.
Đây là thứ đại biểu cho sự chuyên nghiệp của họ.
Cũng đại biểu cho việc họ dám biến người có cấp bậc 'tiên sinh' trong Cao tường thành mục tiêu cũng không phải chỉ là việc hư danh.