Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1907:



Nói tới đây, giọng cô bỗng trở nên nặng nề hơn:

"Trước kia ngươi từng hỏi ta kế hoạch điên cuồng của lão viện trưởng là gì. Ta chỉ có thể nói cho ngươi vài manh mối mà ta tìm thấy thôi... Đó là tế đàn! Nhiều năm qua, lão viện trưởng vẫn luôn bí mật chế tạo một tế đàn khổng lồ trước giờ chưa từng có... Dù là thứ do văn phòng Bích chế tạo hay những gì ta đang nghiên cứu thì... So với lão viện trưởng mà nói, tất cả chỉ đáng xách dép.

Văn phòng Bích cùng lắm chỉ là hiến tế một sinh vật nhỏ bé trong vùng cấm. Còn ta, dù chỉ là trên lý thuyết thì lễ vật hiến tế lớn nhất mà ta từng nghiên cứu ra được cũng chỉ là một thành phố Cao Tường mà thôi..."

"Chỉ là... Có thể hiến tế cả một thành phố Cao Tường mà mới là "chỉ là" thôi ư?"

Chuông cảnh giác trong lòng Lục Tân reo vang, nhìn gương mặt có chút mỏi mệt của Số Năm, hắn cũng dần cảm thấy lo lắng.

"Mà lão viện trưởng... Nếu một hai bắt ta phải hình dung, vậy ta sẽ nói rằng thứ mà hắn chế tạo..."

Số Năm nhìn chằm chằm Lục Tân một lúc lâu, sau đó nói tiếp:

".. Đủ để hiến tế cả phân nửa thế giới."

"Xoạch!"

Sắc mặt Lục Tân lập tức thay đổi.

Dù hắn có cố gắng suy nghĩ thế nào cũng không tưởng tượng ra nổi, thứ có thể trao đổi bằng cả nửa thế giới có hình dáng thế nào.

Vẻ sợ hãi không cách nào che giấu nổi trên gương mặt của Số Năm đã tạo thành ảnh hưởng cực lớn lên người hắn.

Qua một hồi lâu, hắn mới miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh, khẩn trương nói:

"Nếu vậy, rốt cuộc hắn muốn làm gì?"

Hiến tế, là để đổi lấy sức mạnh của Ban Sơ.

Mà mục đích của việc đổi lấy sức mạnh của Ban Sơ chính là để đạt được mục tiêu của mình.

Vì thế, Lục Tân không khỏi tò mò, lão viện trưởng dành cả đời chế tạo ra một vật như vậy rốt cuộc là để hoàn thành mục đích gì?

"Ta không biết, chỉ duy nhất chuyện này là lão viện trưởng vô cùng cẩn thận, không chịu để bất cứ ai nhìn thấy hay biết được gì.

Số Năm lắc đầu, thấp giọng nói:

"Ta chỉ đi theo hắn một đoạn thời gian ngắn, ngoại trừ biết hắn đang chế tạo một tế đàn như thế, thì ta cũng chỉ biết hắn rất quan tâm tới hai việc khác, một là có liên quan tới ngươi, một việc khác là, nói ra thì có hơi lạ..."

Sau khi nhớ lại từng chi tiết nhỏ một, cô mới thấp giọng nói:

"Là một quy luật khách quan tối thượng được mệnh danh "dải Mobius""

"Tế đàn đủ để hiến tế sinh mạng của nửa thế giới... Quy luật khách quan tối thượng được mệnh danh là 'đải Mobius:.. Cộng với bảy bài kiểm tra của ta..."

Tâm trạng của Lục Tân không khỏi trở nên kích động, hắn có cảm giác hiểu biết của bản thân về lão viện trưởng ngày càng sâu sắc.

Nhưng trước mắt, những thông tin vụn vặt mà hắn có vẫn chưa đủ để đoán ra được mục đích của lão viện trưởng.

Rốt cuộc hắn muốn làm gì đây...

Vừa nghĩ tới chuyện này, đầu óc Lục Tân đã trướng đau hết cả lên.

"Cuối cùng thì đó cũng là lão viện trưởng cơ mà, ai biết trong đầu hắn đang suy tính chuyện gì cơ chứ?"

Nói đến đây, Số Năm cũng không kiểm được mà cảm thán một câu:

"Tính ra thì, có lẽ cũng chỉ có số 7 luôn kè kè bên cạnh lão viện trưởng mới có thể biết chút ít về bí mật này thôi. Lúc đó, ta lỡ tỏ ra thông minh quá mức trước mặt lão viện trưởng nên hắn đã thả ta đi từ sớm. Tuy lúc chia tay hắn không buông lời uy hiếp chỉ hết, nhưng ta vẫn cảm nhận được sự đe dọa ẩn sâu trong mắt hắn"

Nhưng không đợi hắn tỏ vẻ quan tâm hay lo lắng gì, Số Năm đã nhẹ nhàng thổ ra một hời dài, mặt mày cũng thoáng hiện vẻ mất tự nhiên.

Việc cố gắng duy trì bình tĩnh là biểu hiện của sự sợ hãi không cách nào che giấu nổi.

"Lão viện trưởng của chúng ta là một loại người mà ngươi không thể nào miêu tả cho người khác hiểu được..."

"Ta từng đi theo bên cạnh hắn, cũng cảm nhận được trong lòng hắn như tồn tại một chấp niệm nào đó..."

Cô dừng lại vài giây, như đang suy nghĩ xem phải nói thế nào mới đúng. Qua một hồi lâu, cô khẽ reo lên:

"Yêu tha thiết!"

"Đúng vậy, chính là yêu tha thiết"

Số Năm lặp lại một lần nữa, như đang chắc chắn rằng cách miêu tả của mình không hề sai.

"Số Chín, ta không biết kế hoạch cuối cùng của lão viện trưởng là gì, nhưng ta thật sự rất sợ..."

Lúc này không có ai khác nhìn thấy họ, trên mặt Số Năm cũng chẳng còn biểu cảm lạnh lùng và kiêu ngạo lúc trước, gương mặt thanh tú, gầy gò mọc trên lưng ông già thô kệch câu lũ kia như đang run lên vì sợ, không kiểm được mà để lộ vẻ sợ sệt.

"Vì nếu hắn cố chấp yêu tha thiết một thứ gì đó, vậy chắc chắn tình cảm của hắn dành cho những sự vật và người khác sẽ vô cùng nhạt. Tỷ như chúng ta... Tựa như... Một con sơn dương bị lột da, rửa sạch, sau đó đặt lên tế đàn, chuẩn bị trao đổi với một thứ gì đó!"

Một câu bộc lộ chân tình của Số Năm khiến Lục Tân bỗng nảy sinh cảm giác sợ hãi nặng nề.

Hắn muốn an ủi Số Năm vài câu, nhưng khi há miệng định nói, lại nhận ra cổ họng của mình đã khô cạn, chẳng thể thốt ra lời.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, rơi vào trầm mặc một hồi lâu.

Chuyện này nếu không nhắc đến thì thôi, nhưng giờ nếu đã nói tới mục đích của lão viện trưởng, tâm trạng của họ cũng theo đó mà trở nên nặng trĩu.

Đó là một cảm giác vô cùng phức tạp. Rõ ràng cảm nhận được có thứ gì đó cực kỳ nguy hiểm đang tiếp cận, gần như đã ở ngay kế bên, nhưng cố tình sao hai mắt lại chẳng thể nhận rõ đó là thứ gì.