"Chuyện các ngươi đệ đơn xin điều tra giờ đã có kết quả rồi"
Không kéo dài thời gian chỉ cả, sau khi chào hỏi với Lục Tân xong, ngài Trương đây lập tức gật đầu ra hiệu. Người đàn ông phía sau cầm một phần văn kiện đã sớm chuẩn bị tốt tới.
Hắn chẳng thèm nhìn đã đặt ngay xấp văn kiện này lên bàn, đẩy nhẹ một cái, xấp văn kiện lướt nhẹ trên mặt bàn, rồi vừa hay dừng lại ngay trước mặt Lục Tân, cách cạnh bàn tầm mười xăng-ti-mét.
Nhưng Lục Tân còn chưa kịp duỗi tay nhận lấy thì Trần Tinh đã đi trước một bước cầm xấp văn kiện lên.
Sau khi mở ra, cô đọc lướt một lần rồi lập tức đóng lại, ném thẳng vào thùng rác ngay dưới chân bàn.
"Chỉ vầy thôi thì chưa đủ"
"Xoạt!
Hành động của Trần Tinh không chỉ khiến ngài Trương kia phải biến sắc, mà ngay cả trên mặt ngài Tô cũng thoáng hiện nét kinh ngạc.
Dưới đáy mắt ngài Trương lờ mờ hiện lên sự tức giận, hắn lạnh lùng nói:
"Đại tá Trần, thỉnh chú ý lời nói và cử chỉ của ngươi!"
"Ngài Trương"
Trần Tinh đối diện với ánh mắt của hắn, chẳng hề sợ hãi, trái lại, giọng điệu của cô còn vô cùng lạnh nhạt:
"Hiện tại không phải lúc để ngươi giỗ giọng dạy đời, mà người ngươi đang đối mặt hiện giờ cũng không phải kiểu người mà ngươi có thể lên mặt. Cho nên, mời ngươi trong thời gian ngắn nhất, bày ra thái độ chân thành nhất của ngươi để nói chuyện với ta. Hiện tại, ta đại diện cho Đặc Thanh Bộ, tức là giáo sư Bạch và toàn thể mọi người trong Đặc Thanh Bộ đã ủy thác cho ta tới đây giải quyết chuyện này. Ngươi biết tại sao giáo sư Bạch không tự mình tới không?"
Giọng của cô ngày càng lạnh:
"Vì ông ấy cảm thấy chuyện lần này không cần phải thương lượng chỉ cả. Vấn đề ở đây không phải ai hãm hại ai, mà là trong Thanh Cảng có kẻ phản bội. Tới giờ phút này rồi, chẳng lẽ ngươi còn định tùy tiện tìm vài người chịu tội thay để chống đỡ cho qua chuyện ư?"
"Nhưng mà.."
Đối mặt với thái độ hùng hổ dọa người của Trần Tinh, ngài Trương bắt đầu trở nên căng thẳng, yếu thế.
Dù đằng sau hắn là người đàn ông thoạt nhìn rất thần bí kia cũng như thân phận của hắn thì giờ phút này cũng chẳng thể mang lại cho hắn cảm giác an toàn.
Hắn tạm ngừng vài giây, sau đó hoảng loạn giải thích:
"Nhưng dù sao cũng phải hành sự theo quy tắc và pháp luật của chúng ta, đúng không?"
"Dù là điều tra thì cũng không thể vượt quá giới hạn, đúng chứ?"
"Kết quả mà ta vừa đưa cho ngươi chính là kết quả mà chúng ta đã nghiêm túc chấp hành theo quy định, cũng như dùng hiệu suất cao nhất để điều tra..."
Lục Tân hơi cau mày.
"Ta tin tưởng ngươi quả thật đã nghiêm túc chấp hành điều tra theo quy định để ra được kết quả này."
Trần Tinh nhìn chằm chằm vào ngài Trương, tốc độ nói thoáng chậm lại:
"Nhưng ta cũng tin chắc rằng với năng lực của người kia, hoàn toàn có thể chặt đứt tất cả manh mối. Thế nên, so với việc tốn thời gian khắc khẩu về những manh mối yếu ớt này, chỉ bằng trực tiếp để chúng ta mặt đối mặt đối chất đi?"
"Dù gì thì..."
Cô quay đầu, nhìn cái vali xách tay màu đen trong tay Lục Tân, giọng điệu cũng càng thêm tự tin.
"Không chỉ mình ngươi đang điều tra đâu, chúng ta cũng điều tra vậy. Hắn có thể thông qua quy tắc của Thanh Cảng để chặt đứt các manh mối quan trọng, khiến người ta không mò được đến đầu hắn. Nhưng ngươi phải biết, người của Đặc Thanh Bộ chúng ta cũng rất am hiểu vài thủ đoạn nhỏ. Chúng ta cũng có thể dùng những phương pháp tuy hiệu suất rất cao nhưng bị quy là vi phạm lẽ thường để nắm bắt bằng chứng chuẩn xác, ngươi cảm thấy, ta có nên trực tiếp đưa đống bằng chứng này ra ngoài ánh sáng không? Hay là trực tiếp gửi lên tòa án, để toàn bộ người dân trong Thanh Cảng tới làm chứng?"
"Chuyện này..."
Theo ánh mắt của Trần Tinh, tầm mắt của tất cả mọi người dần tụ lại trên chiếc vali xách tay cảu Lục Tân.
"Trong chiếc vali đó đang cất giấu những gì?"
Bầu không khí trong phòng họp lập tức căng như dây đàn. Một luồng khí lạnh thổi nhẹ qua, khiến lông tơ trên người dựng đứng hết cả lên.
Ánh mắt của ngài Trương dán chặt lên chiếc vali xách tay của Lục Tân, như muốn uy hiếp Lục Tân mau giao chứng cứ ra.
Nhưng đối diện với thái độ cứng rắn của Trần Tinh, cũng như áp lực ập tới từ nhóm Lục Tân, hắn dần dần đánh mất tất thảy niềm tin, cuối cùng, hắn cũng hiểu ra, chuyện này không phải việc mà mình nên tham dự vào.
Đặc biệt là khi Đặc Thanh Bộ đã nắm chắc được bằng chứng trong tay.
Hắn suy sụp, chẳm chậm ngã ngồi xuống ghế, nhẹ nhàng phất tay:
"Các ngươi đi đi, hắn đang đợi các ngươi đấy."
"Vậy đi thôi!"
Sau khi nhận được câu trả lời của Ngài Trương, Trần Tinh không nói nhiều mà chỉ lạnh lùng nhìn hắn một cái, sau đó xoay người nói.
Ngài Trương suy sụp ngồi xuống ghế, qua một hồi lâu vẫn chưa thể lên tiếng.
Trái lại, Ngài Tô vẫn giữ im lặng từ nãy tới giờ chậm rãi đứng lên, nhẹ nhàng gõ bàn, hình như có chuyện muốn nói, nhưng lại không biết phải nói sao. Sau khi do dự hơn cả nửa ngày, hắn bỗng than một tiếng dài, nói với Trần Tinh:
"Tốt nhất vẫn đừng nên làm lớn chuyện..."
Trần Tinh dừng bước, liếc mắt nhìn Lục Tân một cái, sau đó quay sang nói với ngài Tô:
"Chúng ta sẽ dựa theo trình tự để làm việc. Vậy nên có làm lớn chuyện hay không không phải do chúng ta quyết định, mà do người đã phá vỡ quy tắc quyết định"