"Cho nên?"
Cùng lúc đó, đám người Trần Tinh và Lục Tân đang kẹt trong thư phòng của Tống tiên sinh đều im lặng trong giây lát.
Bất kể là Lục Tân vô cùng tức giận vì việc mình bị tính kế hay vì âm mưu hiểm độc đã cuốn những đứa trẻ vô tôi vào, hay do hiểu rõ phong cách làm việc của những nhân vật tại tớ mặt lớn này, ít nhiều số ba cũng có phần hả hê cười trên nỗi đau của người khác, hoặc là số năm trong tâm thái quan sát kiêu căng muốn xem xem Thanh Cảng xử lý chuyện này như thế nào, tâm trạng họ cũng có phần phức tạp.
Tống tiên sinh thừa nhận chuyện này, cũng nói hết suy nghĩ trong lòng mình ra.
Nhưng trái lại, vì sự thừa nhận của hắn mà trong lúc vô tình đã khơi gợi một số cảm xúc của những đứa trẻ xuất thân từ cô nhi viện, cũng khiến họ im lặng hơn.
Đúng vậy, mịt mù, có ai mà không đang ở trong cơn mê mịt mù chứ?
Cũng trong bầu không khí có phần ngột ngạt này, Trần Tinh hơi nhíu mày, có phần không kiên nhẫn nhìn về phía Tống tiên sinh.
Vì giọng điệu của cô có chút lạnh lùng ngoài dự đoán khiến mọi người không nhịn được nhìn sang phía cô.
Chỉ thấy lúc này Trần Tinh đang lạnh mặt, nhìn thẳng vào Tống tiên sinh nói:
"Ta tới đây để nghe ngươi trình bày xem đến cùng thì ngươi đã bán rẻ tư liệu về đan binh như thế nào, liên lạc với sở sự vụ Ách Bích ra sao, còn muốn nghe ngươi nói xem trừ ngươi ra còn có ai cũng tham gia vào việc sắp đặt cái bẫy này, đây mới là những chuyện ngươi nên nói, chứ không phải đến nghe ngươi nói mấy chuyện mê man mù mịt cho chúng ta! Ngươi mù mịt không rõ, chẳng lẽ những người khác không mê man mù mịt hay sao?
Ngươi nói những chuyện này để làm gì? Muốn khiến chúng ta vào giây phút cuối cùng thông cảm và đồng tình với hành động của ngươi? Thậm chí ngươi cũng đã phản bội Thanh Cảng, vậy mà vẫn muốn chúng ta thông cảm cho việc làm này của ngươi?
Nếu chúng ta thông cảm cho ngươi, vậy thì trên thế giới này không có tội ác nào là không thể thông cảm được. Tội phạm giết người biến thái cũng vì cảm xúc trong lòng mãnh liệt, phá hủy lý trí, không thể không giết người. Phạm tội lừa bịp cũng là do quá nghèo khổ mà không thể không lừa bịp"
Cô lạnh lùng nói như một lẽ đương nhiên:
"Bọn ta không cần thiết phải thông cảm cho ngươi, bọn ta chỉ biết ngươi đã phản bội Thanh Cảng. Ngươi cũng không cần trông mong chúng ta hiểu cho ngươi, ngươi chỉ cần giải thích chuyện của chính ngươi là được rồi. Nhớ lấy, bây giờ chẳng qua ngươi chỉ là một kẻ phản bội"
"Hịch..."
Mấy câu nói như vậy không chỉ làm Lục Tân chợt kinh ngạc mà cũng khiến số ba và số năm đều chợt ngơ ngác quay đầu nhìn sang cô.
Ánh mắt họ nhìn cô có phần kỳ lạ, thậm chí... có chút khâm phục?
Mà vị Tống tiên sinh kia vừa rồi tự tin dâng cao với lời nói đầy tình cảm của hắn, nhưng cũng vào giờ phút này, hắn trở nên im lặng, hắn có phần đờ đẫn nhìn về phía Trần Tinh, sau đó hắn nhanh chóng ủ rũ giống như một quả bóng bị đâm thủng rồi xì hơi rất nhanh, cả người hắn lập tức gục xuống, chán nản ngã ngồi xuống ghế, mồ hôi túa ra trên trán, vẻ ửng đỏ trên mặt cũng tán đi rất nhanh.
Khuôn mặt hắn tái nhợt, bờ môi khẽ rung lên, lẩm bẩm nói:
"Đúng vậy... Quả thực nói những điều này cũng không còn ý nghĩa gì nữa..."
"Nhưng..."
Hắn lại chợt có phần xúc động, nói với giọng như đang cầu xin:
"Ta tình nguyện gánh chịu những trả giá cho chuyện này nhưng... Người nhà của ta..."
"Đừng mong chúng ta hiểu những yêu cầu xa vời đó, cũng không cần phải giả vờ đáng thương như thế"
Trần Tinh đã hết kiên nhẫn, cô đứng lên nói:
"Thanh Cảng có quy định của Thanh Cảng, chúng ta sẽ không vi phạm giống như ngươi, cho nên nếu sau khi điều tra rõ người nhà của ngươi thực sự không tham dự vào chuyện này, vậy thì chúng ta sẽ không động đến họ, nhưng sẽ bị tước đãi ngộ khi ngươi làm nhân tài đặc thù cấp tám của Thanh Cảng, tài sản bị thu hồi về sở hành chính, gia đình cũng sẽ bị trục xuất đến sống ở thành phố vệ tinh. Mặc khác, dù ngươi quả thực lo lắng cho họ thì cũng không nên cầu xin bọn ta. Ngươi nên cầu mong họ đủ thông minh, không ôm lòng báo thù và một vài dã tâm không cần thiết, nếu không thì chắc chắn họ sẽ vô cùng thảm. Về việc này, ngươi nên cảm ơn ta. Vì ta vừa mới giết đứa con trai không hiểu chuyện nhất kia của ngươi, thay người nhà của ngươi diệt trừ một tai họa!"
Tống tiên sinh thua trận hoàn toàn.
Hắn sa sút tinh thần một khoảng thời gian rất lâu, sau đó chỉ có thể im lặng gật đầu, để mặc cho người mà Trần Tinh dẫn tới còng còng tay vào cổ tay hắn.
Cuối cùng lúc hắn bị người ta áp giải đi thì vẫn đối mặt lặng lẽ giao phó dặn dò vài câu với người nhà.
Không biết hắn đã nói cái gì, chỉ biết sau khi hắn đi, mặt mày người nhà hắn đều xám như tro tàn.
"Cái này, nhường người lãnh đạo như ngươi vào trong xe trước đi?"
Lúc vào lại xe Jeep, lúc đầu vẻ mặt số ba và số năm kiêu căng không coi ai ra gì, vậy mà giờ hai người như biến thành người khác, kéo Lục Tân đang muốn chui vào trong xe đầu tiên ra, gật nhẹ đầu với Trần Tinh bằng gương mặt vừa nhiệt tình lại vừa thân thiện.