Dù chỉ mới suy nghĩ vấn đề này thôi nhưng lúc này nó vẫn khiến Lục Tân cảm thấy căng thẳng hồi hộp trong lòng.
Nhưng trải qua lần bị ám sát này, hắn đã càng chắc chắn hơn rằng.
Đây chính là cách để tiêu hóa ý thức duy nhất.
Mà dù là thể bị ô nhiễm, chìa khóa để đối đầu với ban sơ mấu chốt nằm ở chỗ...
Lục Tân đang lục lại trí nhớ trong đầu, hắn đang tìm lại đồ mà Lục Thiên Minh đã để lại cho mình.
Trạng thái bây giờ của Lục Tân rất kỳ quái.
Sức mạnh tinh thần của hắn ta dường như đã chia năm xẻ bảy, tại địa điểm cũ trong viện nghiên cứu Hồng Nguyệt hắn đã gặp phải sức mạnh tinh thần mà hắn ta đã để lại ba mươi năm trước, trong những sức mạnh tinh thần kia có ẩn giấu ý thức duy nhất, cũng ẩn chứa dục vọng muốn trở lại thế giới này một lần nữa của hắn ta, cho nên, mới có thể tạo ra tác dụng khiến hắn suýt chút nữa biến thành hắn ta, một phần khác lại dung hòa tạo thành ban sơ.
Một phần khác này có sự hận thù dữ dội, muốn phá hủy tất cả, vậy nên mới ô nhiễm chính bản thân hắn.
Nhưng lúc trước khi hắn bị ám sát, lại gặp phải một phần khác trong ban sơ.
Một phần này rất tỉnh khiết, dường như cũng rất tỉnh táo, hắn ta nhìn hắn đầy khâm phục cũng rất đồng cảm, tràn đầy hi vọng.
Sức mạnh tinh thần hắn ta để lại dường như chính vì nhắc nhở hắn điều gì đó.
Hắn đang nhớ lại lúc Lục Thiên Minh bắt đầu tiếp xúc với hắn trên phương diện tinh thần.
Hai người khác nhau cùng đứng dưới vầng trăng máu, cách biệt nhau bởi sự sống và cái chết và khoảng thời gian ba mươi năm, đang giao lưu tinh thần với nhau.
Đúng rồi, Lục Tân đã hiểu rõ rồi.
Chìa khóa để đối đầu với ban sơ, mấu chốt nằm ở chỗ sự "Ngu xuẩn" của hắn khi đó.
Chính vì sự "ngu xuẩn" mà hắn có, cho nên hắn mới không bị ban sơ đồng hóa hoàn toàn đầu tiên.
Cho nên Lục Thiên Minh mới khâm phục hắn, cho rằng ý thức duy nhất hắn ta để lại cho hắn rất phù hợp.
Mà sự ngu xuẩn này là gì đây?
Suy nghĩ về vấn đề này, Lục Tân thở dài một hơi, từ từ giang hai tay ra.
"Vù... vù..."
Bắt đầu có loạn lưu tinh thần xuất hiện nhiều bên cạnh hắn.
Những loạn lưu tinh thần này khiến không khí chung quanh hắn xuất hiện những vòng gợn sóng, giống như sóng nước lăn tăn, xen kẽ lẫn nhau, ở chỗ đan xen dày đặc nhất, ánh sáng của vầng trăng máu dường như đậm hơn, bên cạnh Lục Tân giống như mở ra một không gian khác, vô số cái bóng quỷ dị xuất hiện rất nhiều như ảo giác trong gợn sóng ở không khí.
Dường như có mầm thịt màu đen bắt đầu mọc ra từ sâu trong lòng đất.
Tiếng hát như có như không vang lên, tựa như có tiếng của một vạn người đang cuồng nhiệt lớn tiếng ca hát, tiếng ca đồng thanh trùng điệp vang lên cùng nhau:
"Người linh hồn màu trắng, thân thể hư thối, tâm trạng buồn khổ, tuyệt vọng. Nhìn lên địa ngục, chỉ dẫn của thần, bò ra quan tài, vĩnh hằng giáng lâm."
"Chân lý hiến thân, thần linh chờ đợi. Cảm nhận đau khổ, lột xác bất tử. Thần linh giáng lâm, thế giới chú mục. Thần linh giáng lâm, muôn người thần phục."
"Người ngu muội, chẳng biết đi đâu. Linh hồn cố chấp, vĩnh viễn tồn tại không trọn vẹn. Cầm tù trong lồng, mặt đỏ lưỡi đỏ. Ngủ ở trong mộ, vĩnh hộ tinh không"
"Khuyên tâm linh, cuối cùng cũng có nơi quay về. Cởi trói buộc, chôn ở đất vàng. Thần linh giáng lâm, Vĩnh Dạ đem độ. Thần linh giáng lâm, vạn sự đều không"
"Câu nguyện cầu nguyện đi, đám người bị vây khốn ở đêm tối. Hy vọng hy vọng đi, thần giáng lâm trong vầng trăng máu"
Chưa giây phút nào, Lục Tân cảm nhận được sức mạnh ban sơ chân thực đến như lúc này, cũng chưa có giây phút nào, hắn cảm nhận được sự bình tĩnh, vĩnh hằng, hư vô rõ ràng như thế trong sức mạnh khổng lồ... Nhưng lại khiến người ta rất tuyệt vọng, khiến người ta cảm thấy ánh nến vô cùng yếu ớt trong ngôi miếu nhỏ vào đêm mưa to bão lớn, lúc nào cũng có thể bị gió lớn thổi tắt.
Cho nên cuối cùng vẫn phải đối mắt với hắn ta.
Thứ tránh không được thì chỉ có đối mặt mới là lựa chọn tốt nhất.
Đương nhiên cũng có khả năng sẽ thất bại.
Nhưng nó còn phụ thuộc vào việc hắn có lòng tin hay không.
"Ngươi tin tưởng bản thân mình không?"
Vào khoảnh khắc Lục Tân bị bao trùm bởi tiếng hát mê mag và cuồng nhiệt vô tận này, dường như hắn nghe được tiếng của mẹ, hóa ra, mẹ không giúp hắn tiêu hóa hết một nửa ý thức duy nhất kia, vì mẹ biết, hắn nhất định phải một mình đối mặt với tình cảnh này.
Nhưng mẹ tin tưởng hắn, cho nên mẹ yên tâm sắp xếp.
"Tin tưởng mình sao? Khi ô nhiễm tinh thần cuốn tới như biển cả, ngươi còn lòng tin có thể duy trì ý thức của mình không?
Chúng ta không thể khước từ được áp lực và ảnh hưởng của sức mạnh ban sơ đến với chúng ta, vì chúng ta không khước từ được thế giới này... Nhưng chúng ta cũng có lựa chọn. Hoặc là, làm một ngọn nến trong bão tố, có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào, mất đi ánh sáng. Hoặc là làm một khối đá ngầm trong đại dương mênh mông, mặc cho sóng biển nhấn chìm mình vô số lần, vẫn kiên định đứng đó"
"Ta lựa chọn tin tưởng."
Trong giờ phút này, trái tìm Lục Tân khẽ thắt lại, trước mắt lóe lên Búp Bê cầm ô đứng dưới vầng trăng máu cách đó không xa lẳng lặng chờ đợi hắn, nghĩ đến sự hi sinh mẹ đã bỏ ra vì hắn, bây giờ vẫn đang đợi hắn đón mẹ về, nghĩ đến những người bạn học của mình dù biết rõ lão viện trưởng đáng sợ nhưng vẫn bằng lòng trở về giúp đỡ, nghĩ đến cô Tiểu Lộc chăm sóc bọn trẻ trong thành phố vệ tinh số hai.