Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1931: Biến Hóa



.. Bốp..."

Sửng sốt một lúc, Lục Tân mới phản ứng lại, vội lắc lắc đầu, vứt suy nghĩ này ra ngoài.

Thật ra hắn hiểu được nguyên lý, đó chỉ là ảo giác mà thôi.

Dù bình thường hắn lớn lên cũng đẹp trai thật, nhưng tuyệt đối không đẹp trai đến mức độ này.

Chỉ có điều sức mạnh tinh thần của hắn vừa mới được tăng lên một điểm, không nhiều chỉ có hai điểm, nhưng hai điểm này cũng giúp hắn đột phá đến một giới hạn nào đó.

Trước kia sức mạnh tinh thần của hắn và hạt màu đen đối đầu với nhau và đồng thời tan rã, tạo ra một thế cân bằng tuyệt đối, cho nên bất kể hắn giải thích từ góc độ nào, hắn cũng là người bình thường, chỉ là người bình thường đã từng bị ô nhiễm. Nhưng vừa rồi, hắn chịu đựng lễ tẩy ban sơ, sức mạnh tinh thần bắt đầu hơi chiếm ưu thế hơn một chút, cho nên xuất hiện việc khí chất hơi thay đổi...

Sức mạnh tinh thần gia tăng tất nhiên cũng kéo theo sự thay đổi của khí chất.

Bản thân là dáng vẻ gì đã không còn quan trọng nữa, sức mạnh tinh thần mạnh mẽ thì theo bản chất nó có thể thay đổi thẩm mĩ của con người.

Cho nên, hắn trở nên đẹp trai hơn một chút là điều tất nhiên.

Dĩ nhiên, giống như mức độ ưa nhìn trong mắt Búp Bê cũng là do cộng thêm kính lọc filter của chính Búp Bê.

Thẩm mỹ của cô bé này, chậc chậc, rất tốt.

Vừa nghĩ, Lục Tân vừa lưu luyến không rời thu lại cảm giác của mình.

Nhìn trộm suy nghĩ trong lòng người khác là không lễ phép.

Đương nhiên, điều quan trọng hơn là nếu như nhìn trộm hắn trong suy nghĩ trong lòng của Búp Bê thời gian dài, không khéo đến chính hắn cũng sẽ bị mị lực của mình thuyết phục.

Điều này có khả năng biến hắn thành một người cuồng tự luyến siêu cấp.

Trời, nghĩ thôi đã thấy sợ rồi...

"Đi về trước đi..."

Vứt khả năng dọa người này ra sau đầu, Lục Tân cười chìa tay ra với Búp Bê.

Có lẽ có nguyên nhân gánh nặng thần tượng, nụ cười lúc này của hắn cũng hơi điều chỉnh lại một chút.

Thận trọng lại dịu dàng.

Một tay phải đút túi, lúc cười chỉ có thể hở bốn cái răng, chỉ đáng tiếc là phải nắm tay, không có cách nào để vuốt tóc một cái.

"Hả?"

Búp Bê có phần không hiểu nghiêng đầu nhìn Lục Tân, cô trời sinh đã nhạy cảm với sức mạnh tinh thần, có thể nhìn ra được dường như Lục Tân có chút không giống với lúc trước, Lục Tân trước kia dưới vẻ bề ngoài bình tĩnh luôn luôn đè nén cảm xúc đáng sợ giống như núi lửa, nhưng Lục Tân bây giờ có một sức mạnh tinh thần khổng lồ lại bình tĩnh, xuất hiện trên người hắn khiến hắn trở nên ôn hòa hơn.

Dù lúc này nụ cười có về có chút mất tự nhiên nhưng vẫn... rất đẹp!

Cô nghĩ như vậy liền quên luôn chuyện Lục Tân hại mình ngã sấp xuống đất lần thứ hai, vui vẻ vươn tay ra với Lục Tân.

Hai bàn tay đan chặt vào nhau, theo sức mạnh tinh thần bắt đầu lan ra, họ sánh vai nhau đi thẳng về phía trước.

Bầu không khí lúc này có phần ấm lên, dường như gió đêm cũng trở nên dịu dàng hơn đôi chút.

Búp Bê cảm thấy vô cùng thỏa mãn, vừa đi, cô vừa ngoảnh đầu sang, định nói chuyện.

Nhưng cũng chính vào lúc này, Lục Tân chợt dừng bước, đứng nguyên tại chỗ như cọc gỗ, vẻ mặt lạnh lùng.

Cô không kéo cơ thể Lục Tân di chuyển được, trái lại cô còn cảm thấy bàn tay Lục Tân đang dần trở nên lạnh lẽo rất nhanh.

Điều này khiến Búp Bê bỗng nhiên trở nên có phần căng thẳng...

"Đây là cảm giác gì..."

Giờ phút này, ánh sáng của mặt trăng máu vô cùng yêu dị.

Lục Tân đứng dưới ánh sáng của mặt trăng máu, im lặng trầm tư suy nghĩ.

Một cảm giác run rẩy từ sâu trong tinh thần tự dưng xuất hiện, lại nhanh chóng bao trùm toàn bộ cơ thể hắn.

Lục Tân kéo Búp Bê đến bên cạnh mình, hạt màu đen ở sâu trong con ngươi hơi co lại, khẩn trương nhìn về bốn phía.

Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng bất chợt có một cảm giác nguy hiểm mà hắn chưa từng trải qua dâng lên trong lòng hắn.

Đôi mắt nhìn thẳng vào mặt trăng máu giữa bầu trời, hắn cảm thấy tầm nhìn hơi mờ đi.

Không biết có phải do ảo giác hay không, mà trong một thoáng như thế hắn lại nhìn thấy hình ảnh do vô số tia sáng quái dị vặn vẹo tạo thành, có dòng điện mạnh đang bằng một cách kỳ quái nào đó mà đánh trúng vào dưới một gốc cây cổ thụ khổng lồ hình thù quái dị dữ tợn...

"Có chuyện gì xảy ra vậy?"

Lục Tân có phần kinh hãi và ngạc nhiên, hắn chỉ cảm thấy vào giờ phút này lông tơ toàn thân đều đang dựng hết lên.

Trong không khí dường như lờ mờ xuất hiện gợn sóng quái dị, giống như dòng điện phóng xạ cực nhỏ, lan rộng ra khắp đồng hoang.

Hình ảnh chỉ xuất hiện một cách kỳ lạ rồi lại tan biến như mây.

Thậm chí Lục Tân còn không đủ thời gian để phân biệt đâu là thật đâu là giả, hắn chỉ cảm thấy một cảm giác trống rỗng.

Đó giống như hai không gian, bởi vì sự biến mất của cánh cửa nào đó mà khiến cho trong nháy mắt không khí mất đi áp lực, làm người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cũng không biết vì đầu mà chợt trong lúc đó, lòng bàn tay tay phải của hắn chợt hết sức đau đớn vào lúc này.

Hắn cúi đầu nhìn thì phát hiện chỗ lòng bàn tay mình đã xuất hiện một cái đỉnh màu đen, cái đinh này đang trở nên rất rõ ràng, giống như một cái đỉnh thật đâm xuyên qua lòng bàn tay hắn, dòng máu màu đỏ tươi đang nhỏ tí tách xuống đất.

"Trời ạ..."

Búp Bê lo lắng cầm lấy tay hắn, nhìn cái đỉnh vô cùng chân thật kia.