Trong cả quá trình, lần lượt có người đẩy cửa phòng họp ra, nhận thấy bầu không khí bên trong khẩn trương căng thẳng, liền cuống quít giữ im lặng.
Đến cả tiếng hít thở cũng không dám quá lớn, lẳng lặng đứng hai bên trái phải của phòng họp, cùng đám người Lục Tân nghe xong những câu nói này.
"Cho nên..."
Lục Tân cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay mình, cái đỉnh màu đen ở chỗ đó vẫn vô cùng rõ ràng.
"Đây là chân tướng của giáng lâm lần thứ ba?"
"Vừa rồi có người giết chết chịu hình chi mẫu đã gây ra giáng lâm lần thứ ba?"
Tâm trạng của hắn vẫn luôn rơi vào trạng thái phức tạp khó tả.
Cái đỉnh này đã làm bạn với hắn một quãng thời gian rất dài, nhưng thậm chí hắn cũng chưa từng nghĩ sẽ đi tìm hiểu một vị chung cực như vậy.
Sau đó lần đầu tiên nghe nói về chuyện của bà lại là lúc nghe chuyện bà đã bị người bà bảo vệ giết chết, đã gây ra sự kiện ô nhiễm uy hiếp cả thế giới này, cảm giác khó tả này khiến Lục Tân cũng chợt thấy áy náy với vị chung cực này.
Một cảm giác áy náy như thể hắn là người phản bội bà.
"Nếu là như vậy, thế thì chúng ta..."
Người nói chuyện là Trần Tinh, cô thoáng ngừng lại rồi mới lo lắng nói:
"Vậy làm sao bây giờ?"
Lục Tân nghe câu nói này xong, cũng hơi ngẩng đầu lên.
Hắn cũng muốn biết nên làm sao bây giờ, hy vọng viện trưởng Tiết Giáp trực tiếp nói ra một kiến nghị đáng tin, để mọi người đi thực hiện.
Nhưng viện trưởng Tiết Giáp trong bức tranh cũng không mỡ miệng nói chuyện như mọi người vẫn chờ mong.
Qua một lúc lâu, hắn mới thấp giọng nói:
"Đối diện với tình hình này, ta không đưa ra được kiến nghị. Dù đưa ra thì cũng không thể đưa ra quyết định thay các ngươi. Cho nên lần này ta đến chỉ vì truyền đạt lại tin tức này cho các ngươi.
Và tuyên bố nhiệm vụ dọn dẹp ô nhiễm đặc biệt lần một..."
Lúc nói đến đây, hắn hít một hơi thật sâu, chợt nói:
"Xoay một cái"
Đám người Lục Tân ngơ ngác, sau mới phát hiện những lời này là đang nói với người ẩn núp mũ đỏ kia.
Nó phản ứng lại, giơ bức tranh lên, bắt đầu từ từ xoay xung quanh phòng.
Để tất cả mọi người nhìn thấy viện trưởng Tiết Giáp phía trên bức tranh, cũng có thể nghe rõ hơn lời hắn nói:
"Hiện tại ta làm viện trưởng viện nghiên cứu Nguyệt Thực, tuyên bố với tất cả mọi người trong liên minh nhiệm vụ dọn dẹp ô nhiễm nhóm vô cùng đặc biệt cấp cao nhất. Trông chờ có dị biến giả đứng ra bảo vệ dân chúng chịu ô nhiễm. Danh hiệu nhiệm vụ:
Giáng lâm lần thứ ba. Cấp bậc nhiệm vụ: Cấp hủy diệt thế giới.
Thù lao nhiệm vụ..:Trật tự và nền văn minh của nhân loại kéo dài!"
Một tuyên bố nhiệm vụ đặc biệt như vậy khiến rất nhiều người thậm chí lập tức khó có thể quay lại.
Nhưng Trần Tinh phản ứng nhanh nhất, vẫn lập tức đi tới trước bảng trắng trong phòng họp, cầm bút viết chữ, viết xuống vèo vẻo.
"Các vị, trong khoảng thời gian này, viện nghiên cứu Nguyệt Thực vẫn đang chịu xung kích của nghiên cứu viên đời thứ nhất và câu lạc bộ Ách Bích, trên nhiều khía cạnh, chúng ta cũng đều đã như ốc còn không mang nổi mình ốc, cho nên, lần này, e rằng chúng ta không có lực lượng làm chủ lực đối đầu với giáng lâm"
".. Ngừng!"
Hắn đột ngột quát một tiếng, người mũ đỏ lập tức dừng động tác lại.
Lúc này bức tranh đang đối diện với màn hình của giáo sư Bạch, hình như lúc này hắn vừa chạy tới dưới tầng.
"Kế hoạch đã được đưa đến trên tay các ngươi, lão Bạch. Các ngươi là liên minh mười hai thành phố Cao Tưởng trong thành, tổ chức duy nhất có chi tiết thực hiện kế hoạch này. Ta không thể đưa ra quyết định thay Thanh Cảng. Cho nên, ta chỉ có thể tới tuyên bố một nhiệm vụ như vậy, cũng mời chính các ngươi thực hiện quyết định này"
Trong màn hình, phông nền phía sau lưng giáo sư Bạch vẫn luôn rung, khiến người khác không nhìn thấy rõ liệu có phải vành mắt hắn đã đỏ lên hay không.
Nhưng trong lúc thở dốc dồn dập, vẫn nghe thấy hắn đang lớn tiếng nói:
"Ta vào thang máy rồi... Tín hiệu không tốt lắm thầy ạ..."
Lúc giáo sư Bạch chạy vội tới phòng họp thì viện trưởng Tiết Giáp đã biến mất.
Chính xác mà nói, là bức tranh đã không còn cảm giác 'sống lại' nữa, mà đã trở về thành một bức trang chân dung bình thường.
Tiềm Phục Giả ném bức tranh vào góc tường bên cạnh rồi không quan tâm tới nó nữa, mà vây thành một vòng tròn rồi mong chờ nhìn Lục Tân.
Lục Tân lúc này có chút không quan tâm đến chúng nó.
Giáo sư Bạch vọt vào phòng họp, nhìn thoáng qua bức tranh, vẻ mặt lập tức hiện lên vẻ buồn bực gấp gáp. Ông ta chân trước vừa bước tới, thì chân sau đã nghe ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập. Bộ trưởng Thẩm, Tô tiên sinh vội chạy tới, hơn nữa điều bất ngờ là, ngoài hai người họ ra thì các đại biểu nhân viên nghiên cứu của Thanh Cảng cũng tới. Thậm chí mấy vị tiên sinh cũng dẫn theo một gương mặt âm trầm xuất hiện.
Rất rõ ràng, họ đều đã thông qua con đường của mình biết được chuyện vừa xảy ra.
Lúc này họ đều cảm thấy nội tâm vừa áp lực vừa cháy bỏng.
Vừa vào phòng họp là cả đám lập tức ngẩng đầu nhìn lên cái bảng ghi nội dung ở bên góc.
"Tên nhiệm vụ: Buông xuống lần thứ ba. Cấp bậc nhiệm vụ: Cấp diệt thế. Thù lao nhiệm vụ: Sự kéo dài trật tự và văn minh của nhân loại!"
Sau khi viện trưởng Tiết Giáp nói xong những lời cần nói thì đã rời đi, chỉ để lại cái bảng ghi nội dung lóa mắt nhắc nhở mọi người.
Mọi người tập trung ở trước cái bảng ghi rồi hai mặt nhìn nhau.