"Quyền trượng của thần..."
Người Giấu Trượng âm u than tiếc, trong giọng nói đều là sự ảo não và thống hận.
Dưới sự càn quấy và điên cuồng của Quân Vương Bóng Đêm, hắn chỉ có thể kiên trì chạy về phía trước, đám xích sắt còn sót lại quanh người cũng tung bay.
Vốn dĩ, đây là thứ mà hắn để dành để đối phó với Bạo Quân.
Mục tiêu lần này của chúng chính là Bạo Quân, chúng muốn dùng Thanh Cảng làm mồi nhử, khiến cho Bạo Quân sợ ném chuột vỡ bình.
Nhưng không ngờ, chỉ một Quân Vương Bóng Đêm là đã có thể chúng ăn thiệt.
Hiện tại chúng đã không còn cách nào đánh tiếp, vì thứ đang chờ chúng không phải còn là tiên cơ, mà là cấp độ của bản thân.
Vì, dù đã đưa ra quyết định, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy rất giãy dụa, vừa bất đắc dĩ lại vừa thống khổ.
Sau khi thấp giọng hô xong câu này, Người Giấu Trượng đã bị hoảng sợ phá hủy phần lớn xiềng xích đột nhiên xé mở cơ thể mình.
Ngay lập tức, có vô số xiềng xích từ cơ thể của hắn ào ra như dơi bay khỏi động, đen nghịt che kín cả bầu trời.
Trong màn đêm chứa đầy sự hỗn loạn và điên cuồng này, ở sâu trong cơ thể hắn lại mơ hồ phát ra một luồng ánh sáng.
Khi ánh sáng dần yếu bớt, thì có thể thấy thì ra đó là một cây quyền trượng.
Quyền trượng này tuy vô chất nhưng lại hữu hình, chính là thứ được tạo ra từ sức mạnh tinh thần vặn vẹo những lại cao cấp và thuần túy nhất.
Nó được giấu trong cơ thể của Người Giấu Trượng.
Khi cây quyền trượng này vừa xuất hiện thì số xiềng xích còn sót lại không nhiều lắm của Người Giấu Trượng đột nhiên trở nên thẳng tắp như những cây kiếm sắc màu đen, chúng nó lấy hắn làm trung tâm, rồi nhanh chóng kéo dài ra bên ngoài.
Chỉ trong một cái chớp mắt, mà mỗi một sợi xích đã xuyên thấu mấy ngàn đầu người.
Tựa như những cây khoan sắt, xỏ xuyên qua đám người vô tận ở xung quanh.
Sau đó, vô số luồng sức mạnh tinh thần vô cùng vô tận lập tức hội tụ về phía của Người Giấu Trượng một cách điên cuồng như bị mất khống chế.
Phần đất xung quanh cũng đột nhiên rung động, giống như là đang xảy ra động đất cấp mười.
Mặt đất xung quanh trở nên đen nhánh, sau đó nứt ra thành từng mảnh, vô số dung nham đang từ những kẻ nứt đỏ sậm những vết thương rướm máu.
Cũng không biết thế này có thật sự là dung nham phun trào từ dưới đất lên hay không.
Nhưng mỗi người đều cảm nhận được hơi thở điên cuồng và đè nén tới cực điểm kia, cũng cảm giác được ý thức và tư duy của bản thân đang bị xói mòn, như khi kiến thợ gặp kiến hậu, một cảm giác bị chi phối được sinh ra một cách tự nhiên.
Trong đầu cũng xuất hiện ảo giác vô tận.
Thậm chí còn có thể nhìn thấy từng xúc tu thô to dọc theo lòng đất đâm thẳng lên trời.
Hơn nữa khi xúc tu kia càng kéo dài, thì trên cơ thể nó cũng bắt đầu xuất hiện hư ảnh.
Đó là vì cơ thể của nó đã vô pháp khóa sức mạnh tinh thần lại, vì thế sức mạnh tinh thần bắt đầu kích động, muốn rời khỏi cơ thể của chính mình.
"Vút"
Cũng đúng vào lúc này, Bàn Tay Tái Nhựt đang hoảng loạn chợt lạnh mặt, sau đó trốn thật sâu vào thế giới tinh thần của người khác.
Vốn dĩ hắn luôn muốn Người Giấu Trượng lật lá bài tẩy của mình ra.
Nhưng khi chuôi quyền trượng này xuất hiện, thì thứ đầu tiên hắn cảm nhận được chỉ có sự hoảng sợ.
Hắc Hoàng Hậu cũng giống y như thế, hàm răng cắn chặt, cơ bắp kéo căng, khiến gương mặt xinh đẹp trở nên khá xấu xí.
Quyền trượng của thần! Cây quyền trượng đã bị đánh cắp khi ban sơ tử vong.
Lúc trước cũng vì Người Giấu Trường đã đánh cắp quyền trượng của thần, cho nên hắn mới chịu hạn chế, không thể trở thành nhóm đầu tiên đi vào hiện thực.
Thế nhưng cây quyền trượng này cũng đã ban cho hắn dã tâm, khiến cho hắn mưu đồ chế tạo địa ngục, trực tiếp dùng thân phận tân thần buông xuống hiện thực, chẳng qua là kế hoạch đã bị chặn lại.
Không ai nghĩ tới, vị trí show diễn đầu tiên của cây quyền trượng này trong hiện thực lại là một mảnh chiến trường.
"Ấy..."
Khi cha vừa nhìn thấy cây quyền trượng xuất hiện thì đã lập tức dùng tốc độ nhanh nhất để thu bóng đêm lại.
Những sức mạnh còn chưa kịp thu về, thậm chí đã xuất hiện dấu hiệu bị thần trượng cướp đi, Vì vậy, ông không chỉ rút sức mạnh của mình lại, mà còn có ý nghĩ chạy trốn.
Chẳng qua trước khi chạy, ông chợt cảm thấy có hơi lưỡng lự, bèn nhìn thoáng qua hướng cung điện tinh thần của Búp Bê một cái.
"Hô..."
Cùng lúc đó trong Thanh Cảng, quyển sách da cừu sau lưng Kẻ Trộm Lửa cũng chợt khép lại.
Tất cả sức mạnh tinh thần cũng vì thế mà chìm xuống, Trùng Thâm Uyên cũng đã bị ông ta phong ấn trong quyển sách da cừu.
Nhưng không nghĩ tới, đối phương lại chẳng cho họ một chút cơ hội để thở dốc.
Vì khi quyền trượng của thần vừa xuất hiện, thì ngay lập tức đã tạo ra một vòng xoáy khổng lồ đến mức không ai có thể tưởng tượng nói.
"Khó khăn thật sự đã đến rồi sao?"
Kẻ Trộm Lửa thầm than một tiếng, rồi đứng từ xa mà nhìn, vì dù là ông ta thì cũng cảm thấy bất lực.