Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1981:



Tia phóng xạ của thành phố Cao Tường không thể truyền đến mọi ngõ ngách trong thời gian ngắn như vậy được.

Nhưng thật may, tinh thần thì có thể, tốt đẹp có thể, trách nhiệm và gánh vác trách nhiệm cũng có thể.

Trong số những người sống sót kinh hoàng, có người chủ động đứng lên, gánh vác công việc quan trọng, bắt đầu giải quyết vấn đề cho rất nhiều người cũng bơ vơ như mình, mà khi hắn đứng ra thì cũng có thêm càng nhiều người chủ động đứng ra, tin tưởng hắn, giúp đỡ hắn, vì vậy, trật tự ban đầu bắt đầu được thành lập, khi đoàn thể bắt đầu hình thành, những người ôm hai chân mình ngồi trên vùng đất hoang dã cũng không còn là người lang thang nữa rồi.

Có người đi đến những điểm tập kết hoặc là thành phố Cao Tường đã bị ô nhiễm tinh thần phá hủy nhưng vẫn còn có kho lương thực, đi Vơ vét lương thực, sau đó mang ra ngoài phân phát cho người khác, như vậy, những người trong gió rét đã đói bụng trong thời gian dài cuối cũng được ăn thức ăn.

Có người tiến vào điểm tập kết hoặc là thành phố và thị trấn bị bỏ hoang đã bị phá hủy để xác định xem nơi đó có an toàn hay không, sau đó thu dọn toà nhà.

Như vậy, rất nhiều người cuối cùng cũng không cần phải run lẩy bẩy trong gió rét nữa.

Có người bắt đầu liên lạc với người khác, thành lập dân quân, bảo vệ những người bình thường khác dưới sự nguy hiểm của những thứ khác trên vùng đất hoang dã.

Trong thành phố Thanh Cảng, mọi người đã bò ra ngoài từ chỗ trú ẩn dưới mặt đất, nhìn mặt trời trên cao cảm thán một đêm này cuối cùng cũng đã trôi qua rồi.

Vì vậy, dưới sự kêu gọi của bà dì đứng nơi đường phố, đã có người thu dọn đống tàn cuộc do cuộc bạo loạn ngày hôm qua tạo thành.

Có nữ cảnh sát nhỏ cầm loa lớn kêu gọi mọi người có nghĩa vụ gia nhập đội cứu viện, đi ra ngoài thành phố giúp đỡ những người bơ vơ.

Cũng có cô gái bị gãy chân dẫn theo mấy đứa trẻ lớn tuổi một chút, thuê mấy người lái một chiếc xe chở hàng lớn đặc chế nào đó, vận chuyển lương thực ra khỏi thành phố, vốn dĩ chiếc xe chở hàng này có chút lớn và không phù hợp để sử dụng trong cô nhi viện này, nhưng mà bây giờ nó lại trở nên tiện dụng, nó có thể vận chuyển đồ dùng ra ngoài cũng có thể đón những đứa trẻ không có ai chăm sóc trở về...

Điều tốt đẹp như vậy dĩ nhiên là điều tạm thời, nhưng đã đủ để chấm dứt sự khủng hoảng cũng như hỗn loạn, giúp đỡ người khác vượt qua khó khăn.

Con người, đều đang trong quá trình vượt qua sự cô độc và mệt mỏi vô tận để chờ đợi niềm vui.

Thế giới này cũng vậy.

Có lẽ trong cuộc sống bình thường rất hiếm gặp những điều tốt đẹp, nhưng những điều tốt đẹp vẫn luôn ở đó, không phải sao?

Cùng lúc đó, khi Búp Bê đang trợ giúp Thanh Cảng ổn định khu vực này thì Lục Tân đang rời khỏi nơi tốt đẹp này.

Tốc độ của xe lửa u linh đạt tới mức nhanh nhất, bắt đầu lái về vùng đất đen tối ở phía tây.

Thân là bạo quân, trong thời gian hạ xuống lần thứ ba cho tới hiện tại, hắn vẫn luôn cẩn trọng thực hiện trách nhiệm dọn dẹp của mình, bất kỳ một sinh vật tinh thần cường đại hoặc là quỷ dị ngăn cản Búp Bê thì đều bị xe lửa u linh kịp thời chạy tới dọn dẹp sạch sẽ, trong đó thậm chí không chỉ một lần, suýt chút nữa đã

“dọn nhầm”

quân đoàn Ngày Tận Thế của Dracula, người mà đã cướp mối làm ăn của mình.

Trên cuốn sổ nhỏ đã ghi chép đầy, mỗi một hàng, mỗi một số thứ tự, đó cũng đều là... Tiền! Số lượng này nhiều, thậm chí khiến cho Lục Tân có chút hoảng hốt.

Cũng bắt đầu cân nhắc nghiêm túc, lúc quay đầu tìm Thanh Cảng báo nợ, có nên chủ động cho họ cơ hội trả tiền theo từng kỳ không nhỉ? Đáng tiếc, quân đoàn Ngày Tận Thế của Dracula và chị gái tên lửa đã cướp đi một phần làm ăn rồi.

Nếu không, bây giờ có thể đã ghi đầy hai cuốn sổ nhỏ rồi.

Nhưng mà, bây giờ cũng không cần hoảng.

Vì kế hoạch Thiên Quốc của Thanh Cảng, tràng vực tinh thần của Búp Bê đang che phủ càng ngày càng nhiều nơi, điều này cũng dẫn đến việc phần lớn sinh vật quỷ dị và quái vật tinh thần đều bị ép tràn ra phía ngoài từng chút một, trong số chúng có rất nhiều thứ bị dọn dẹp sạch sẽ, nhưng mà, cũng có rất nhiều thứ chịu phải kinh sợ, trốn về Thâm Uyên, hoặc là không cam tâm quay trở về Thâm Uyên, chỉ có thể chạy trốn đến nơi xa hơn.

Phần lớn đều chạy về bộ lạc lang thang ở phía Tây, hoặc là khu vực giáo hội khoa học kỹ thuật ở phương Nam.

Mà điều này dĩ nhiên cũng sẽ khiến cho sức mạnh tinh thần quái dị ở hai nơi này càng ngày càng dày đặc, thế giới tinh thần cũng ngày càng tối tăm.

Cũng vì không kiểm soát được sự gia tăng của ô nhiễm tinh thần, mà nơi này có năng lực có thể ngăn chặn người bị ô nhiễm, lại vì tâm lý nào đó mà không ngăn cản những ô nhiễm này, cũng khiến cho toàn bộ người của bộ lạc lang thang phía Tây cũng đã rơi vào trạng thái ô nhiễm trầm trọng và họ vẫn còn sống, vì có rất ít ô nhiễm sẽ coi việc trực tiếp giết người làm mục đích.

Chỉ là vì ảnh hưởng của ô nhiễm này, có đôi khi việc sống sót cũng không phải là chuyện gì tốt.

Suy nghĩ vặn vẹo, ý nghĩ quái dị, Cố chấp hoặc là cuồng nhiệt, hoặc là trạng thái tinh thần âm u phân liệt, cộng thêm sự thù hận của vô số sinh vật tinh thần vừa mới đến hiện thực không lâu liền bị xua đuổi tới vùng đất xa xôi vắng vẻ, ảnh hưởng đến mọi thứ ở nơi đây.

Vì vậy, xuất hiện vô số quỷ dị vượt qua sự hiểu biết của loài người.