Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1986: Dọn Dẹp



Cho đến khi thị trấn u ám nhưng luôn có ánh đèn sáng rực và âm nhạc du dương, chào đón một vị khách du lịch mới.

Đó là một cô bé mặc váy trắng, vóc người thấp bé, đôi chân dưới làn váy có những vết khâu.

Trông cô bé rất nhút nhát cũng rất lanh lợi.

Đôi tay nhỏ bé của cô bé luôn đưa ra sau lưng, dường như có chút rụt rè đi tới trấn nhỏ này, ánh mắt vô tội đầy cảm giác mới mẻ nhìn những người đang nhảy múa, những chuỗi hạt châu tinh xảo trên sạp bán hàng, người đang say sưa theo nhịp điệu của đàn cello.

Vì vậy, những người xung quanh cũng đều chú ý đến cô bé, cũng nhìn chằm chằm vào cô bé.

Họ hào hứng tiếp cận cô bé, nhiệt tình vây quanh cô bé và bắt đầu chào hàng.

"Em gái, em có muốn hạt trân châu đẹp không?"

Có người xách theo một chuỗi hạt châu màu đen đưa tới trước mặt cô gái nhỏ:

"Nếu không thích cái này."

"Tôi vẫn còn hai viên khác đó."

Hắn vừa nói, vừa móc hai con người của mình ra, xấu chúng vào sợi dây.

Trong đôi mắt trống trơn, mầm thịt từ từ nhúc nhích.

"Cô bé à, có muốn ăn thịt nướng đặc sản của địa phương chúng ta không?"

Có người phe phẩy quạt hương bồ, ngồi ở khung sắt bên cạnh, khoanh hai chân lại, liên tục thái thịt.

Rắc muối, tiếng nướng thịt xèo xèo.

"Người đẹp, muốn uống bia ở chỗ chúng ta không?"

"Muốn ta dẫn người đi dạo không?"

Giữa những giọng nói khác nhau, cô bé có vẻ hơi sợ sệt, sau đó dần trở nên khó chịu.

Cô bé muốn lắc đầu từ chối.

Tuy nhiên, mỗi khi những người nhiệt tình này hỏi một câu, thì sẽ có một sợi tơ vô hình cắm vào trên đầu của cô bé, khiến cho cô bé không thể lắc đầu.

Mà khi từng sợi tơ khác nhau quấn quanh đầu của cô bé, cả người cô bé giống như bị khống chế.

Không thể lắc đầu, cũng không thể bày tỏ sự từ chối của mình.

Không thể từ chối, thì chỉ có thể ở lại làm khách du lịch.

Vì vậy, cô bé đứng ngây người giữa vòng vây của đám đông và suy nghĩ một hồi.

Cô vươn hai tay bưng lấy đầu mình, hơi nhấc lên một chút,

“rắc”

một tiếng, gia đầu của mình lên.

Cái đầu bị vô số sợi tơ cuốn lấy, hiền lành treo trên không trung.

Mà cơ thể nhỏ bé không có đầu của cô bé lùi ra phía sau một bước, cái cổ trống rỗng cứ thế lộ ra trong không khí.

Chẳng biết từ lúc nào mà xung quanh đã trở nên yên tĩnh.

Những người dân bản địa nhiệt tình kia, cầm hàng hóa trên tay không biết tiếp theo nên làm gì.

Mà cô bé vừa tháo cái đầu của mình xuống kia, lại đưa tay ra phía sau người.

Sau đó cô bé cầm ra một chuôi dao sáng như tuyết.

“Soạt.”

Mượn tầm nhìn của cái đầu được treo ở giữa đường, bỗng nhiên cô bé lao vào trong đám người, vung vẩy cán dao.

Nguồn ô nhiễm số 1023 hạ xuống hàng loạt hướng đạo thôn.

Cảnh tượng của một trấn nhỏ náo nhiệt phồn vinh, có người bán hàng và khách du lịch nhiệt tình.

Đi vào trấn nhỏ, không thể nhìn thẳng vào ánh mắt của những người bản địa, không thể mua đồ ăn của họ, không thể đồng ý với yêu cầu của họ.

Nếu như không có câu trả lời phủ định rõ ràng sau khi họ đưa ra yêu cầu, sẽ bị coi là đã đồng ý với yêu cầu của họ.

Người đồng ý, sẽ bị cưỡng ép trở thành khách du lịch của trấn nhỏ này, vĩnh viễn ở lại trấn nhỏ này thực hiện nhiệm vụ của khách du lịch.

Cho dù là chết rồi thì cũng không thể dừng lại.

Bổ sung thêm: ô nhiễm ở hướng đạo thôn thăng cấp, có năng lực khiến cho người khác không thể từ chối.

Cũng tức là không thể giải quyết được.

Có người đi vào trong bãi phế tích nào đó của trấn nhỏ, tiếng bước chân lép xẹp di chuyển lên xe.

Đôi mắt lạnh lẽo trốn ở trong căn phòng trống rỗng, chúng ngăn cách với từng bức tường tàn tạ, đuổi theo tiếng bước chân tiến vào trong khu phế tích, chọn một giao lộ thích hợp để trốn vào sau bức tường, sau đó nó phấn khích, mong đợi, chờ đợi người ở giao lộ khác đi qua đây, đồng thời chuẩn bị khi hắn đến gần mình thì bất ngờ xông ra ngoài dọa cho hắn giật mình.

Vì vậy nó cứ chờ, cứ chờ.

Nó cảm thấy mình đã chờ rất lâu rồi, mà từ đầu tới cuối đều không có một ai đến cả, nó không nhịn được thò đầu ra ngoài, muốn xem xem đối phương đang ở chỗ nào rồi.

Nhưng khi nhìn sang lại phát hiện đường phố vắng tanh, không hề có một bóng người.

Chính vào lúc trong lòng nó tràn đầy nghi ngờ, suy nghĩ xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì bả vai bất ngờ bị VỖ một cái.

Nó hồn phi phách tán chợt quay đầu lại, nhìn thấy một con quái vật nhỏ mặc âu phục màu hồng phấn, khắp người mọc đầy xúc tu, đang thân thiện nhìn mình, trên mặt chỉ có một cái miệng to mọc đầy răng nanh, con mắt thì mọc ở trên xúc tu.

"A."

Một tiếng hét thảm, cơ thể của nó bắt đầu nhanh chóng tán loạn.

Hàng loạt nguồn ô nhiễm số 1599 hạ xuống u linh đùa dai.

Đến từ Thâm Uyên.

Với logic ô nhiễm đặc biệt, trong những môi trường khác nhau nó sẽ chọn những cách đùa dai