Ý nghĩ này còn chưa kịp thoáng qua, hắn chỉ thấy nơi cổng chính lại có một người đàn ông với dáng người lịch lãm, khoác áo vest trên khuỷu tay, trong tay xách theo một chiếc vali, hắn bước đến bên cạnh chỗ người đến trước rồi nhẹ nhàng đứng yên, đặt chiếc vali ở trên tay xuống mặt đất, như hai anh em sinh đôi với lối ăn mặc giống hệt nhau, chỉ là các dụng cụ tra tấn trong vali hoàn toàn không giống nhau.
Sau đó, không đợi người của đoàn kỵ sĩ nói chuyện, lại có một người khác bước vào.
Lại có thêm một người... Trong vòng chưa đầy ba mươi giây, hơn một trăm người đàn ông lịch lãm đã bước vào, đứng đầy toàn bộ viện bảo tàng.
Họ đồng thời nở nụ cười:
"Ba người chúng ta sẽ hầu hạ cho một người các ngươi, mỗi một dụng cụ tra tấn trong ba cái vali đều dùng một lần cũng được chứ nhỉ?”
"Thật đáng tiếc, nếu như không phải vội trở về đánh bài."
"... Nếu không phải Lục đội trưởng yêu cầu phải quay trở về trong ba giờ, thì một trăm người chúng ta có thể cùng lúc chăm sóc cho mỗi người các ngươi rồi”
"Rốt cuộc, công bằng là cái gì chứ?"
"Công bằng chính là, ta không quan tâm có phải các ngươi bị ô nhiễm nên mới biến thành như vậy hay không, đã từng làm cái gì thì chính là cái đó.”
"Nếu các ngươi đã làm rồi, vậy đương nhiên ta muốn đem những đau đớn mà các ngươi đã gây ra cho người khác."
"Cẩn thận cho các ngươi nếm thử trọn vẹn một lần rồi."
Ngồi xe lửa u linh, chạy theo trưởng Lục Tân lâu như vậy rồi, cuối cùng cũng có thể hoạt động gân cốt một tí rồi.
Mọi người đều chơi rất vui.
Có người đi dạo bộ trong thị trấn náo nhiệt, có người chạy đi chơi trò bịt mắt bắt dê với người khác, có người tiến vào thám hiểm viện nghiên cứu ma ám trong truyền thuyết, cũng có người chạy đi khoe khoang chiếc đồng hồ trị giá hai trăm ngàn của mình với người khác, còn có người chạy theo những nhân sĩ chuyên nghiệp ở địa phương để thảo luận một ít kiến thức chuyên môn, đương nhiên cũng có người chăm chú nhìn chằm chằm các đội viên, có người vô cùng vui sướng khi nhặt được một cái ví.
Ở vùng đất hoang dã này, vô số sinh vật quỷ dị đang xoa xoa tay chờ đợi bạo quân.
Mà các đội viên của tiểu đội Bạo Quân lại nhìn họ chằm chằm, những giọt nước mắt vui mừng chảy ra từ miệng của họ...
Cũng chính trong lúc này, Lục Tân đi đến thành phố Thánh của bộ lạc lang thang, được xây dựng tại thành phố Cao Sơn phía nam của dãy núi Trầm Miên.
Ngẩng đầu nhìn lên thì có thể nhìn thấy những cây mây và dây leo màu đen liền nhau bao phủ cả thành phố, kéo dài về phía ngọn núi.
Giường nanh múa vuốt, giống như bảo vệ địa ngục.
Lục Tân biết nơi đây là thành phố Cao Sơn, cũng chính là một trong ba chung cực, đất nước trong tưởng tượng của Hắc hoàng hậu, hắn cũng biết rằng vị Hắc hoàng hậu là một trong những chung cực đầu tiên hạ xuống hiện thực, tương đương chị em gái của mẹ, cũng là một trong những đối thủ mà mẹ xem trọng nhất.
Hắn cũng biết trước đây không lâu, nàng đã đi qua Thanh Cảng, hơn nữa cũng thành công trốn thoát dưới tay cha, trở về nơi này.
"Một người vô cùng đáng sợ."
Lục Tân cúi đầu nhìn đồng hồ điện tử trên cổ tay, sau đó nhẹ nhàng ngẩng đầu nhìn lên núi:
"Chào dì..."
"Ta chỉ còn mười phút để giải quyết với các ngươi thôi."
"Thế nên, di trực tiếp xuống nhận kết quả, hay là ta đi lên làm thủ tục đây?"
“Oa..
oa... oa... oa..."
Khi giọng nói của Lục Tân từ phía dưới thành phố Cao Sơn truyền lên phía trên thông qua sự chấn động của sức mạnh tinh thần, phía trên cùng của thành phố Cao Sơn khổng lồ này, một người phụ nữ lộng lẫy mà cao quý, nhưng cũng vì những hòn đá khổng lồ và hoa văn lạnh lẽo, lại lộ ra vẻ thờ ơ lạnh nhạt, giống như trong tòa kiến trúc cung điện tinh thần vậy, đột nhiên vang lên tiếng khóc sốt ruột mà tức giận của trẻ con, cây mây và dây leo màu đen di chuyển ra ngoài tòa kiến trúc.
Trong đó có một dây leo vươn ra phía trước cửa sổ đang đóng chặt bên ngoài, một nụ hoa phình to ở chóp đỉnh, sau đó nụ hoa nở ra, một nửa cơ thể của đứa trẻ từ bên trong ra chui ra ngoài, bên ngoài phủ đầy những hạt màu đen, oa oa khóc lớn.
"Sao ngươi còn khóc chứ?"
Buồn phiền vì tiếng khóc của thằng bé, sắc mặt Hắc hoàng hậu tái nhợt ngồi bên cạnh chiếc gương đồng cao lớn.
Chiếc váy cung đình màu đen trên người nàng đã được cởi ra, vương miện gai trên đầu cũng không thấy đâu nữa, dáng người gầy nhom, không còn khí chất cao quý nữa, xem ra chỉ là một người phụ nữ bình thường chịu đả kích mạnh mà học được cách đối mặt với thực tế.
Nàng ngồi trước chiếc gương chậm rãi chải tóc, trên mặt gương có một vết nứt như mạng nhện.
Vết nứt này khiến cho hình tượng của nàng ở trong gương trông hơi kỳ lạ.
Mà nàng vừa soi gương trang điểm, vừa chán ghét liếc ra ngoài cửa sổ.
Mỗi lần chải tóc đều sẽ có một nhúm tóc lớn bị nàng chải rụng xuống.
Cũng chính vì chuyện này mà tâm trạng của nàng càng ngày càng tệ, có một loại âm u lạnh lẽo giống như núi lửa sắp bị áp chế.
Nàng nói với bóng người ngoài cửa sổ giống như cười trên nỗi đau của người khác:
“Tới bây giờ mà người vẫn chưa hiểu sao?”
“Không còn chút hy vọng nào cả."
"Oa... oa... oa... oa..."
Tiếng khóc lại vang lên, giống như một đứa trẻ không cam tâm, nó dùng tiếng khóc để bày tỏ sự phản đối và không vừa lòng của bản thân.