Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 1998: Hoàng Đế



Lúc nhắc tới phòng thí nghiệm Cao Sơn, đáy mắt bà cũng lóe lên vẻ phức tạp.

Vừa có oán hận, lại vừa có phẫn uất, nhưng dường như cũng có thêm chút xúc động và chút ý khâm phục nhạt nhòa.

“Phải nói là đám người kia rất lợi hại...”

“Họ lợi hại không chỉ ở chỗ họ có can đảm sớm đối mặt với ban sơ, thậm chí còn có dũng khí định trò chuyện với ban sơ”

“Còn ở chỗ, sau khi trận hỗn loạn năm đó xuất hiện, phản ứng của họ”

“Trên thực tế, lúc ấy chung cực ra đời, sự kiện Hồng Nguyệt Lượng xuất hiện, họ cũng trải qua một quãng thời gian rất dài không biết phải làm sao?

“Nhưng may mắn, sự chuẩn bị của họ cũng coi như là đầy đủ, phản ứng cũng rất nhanh nhạy, hơn hết là họ có can đảm chấp nhận một số sự vật mới, cộng thêm, lúc ấy những chung cực vừa mới sinh ra ý thức kia cũng vì điểm đặc biệt của riêng mình, có tư duy Cố chất và sự ngu xuẩn phiền lòng...”

“Có lỗ mãng, bận tiếp nhận thành phần chính trong thế giới hiện thực...”

Lúc bà nói đến đây, cố ý nhìn sang Lục Tân, Lục Tân chỉ có thể giả vờ như không hề để ý tới ánh mắt này của bà.

“Cũng có chung cực vừa mới sinh ra ý thức đã vội cướp đoạt quyền chủ đạo của ban sơ, thậm chí quên đi vào hiện thực..."

“Còn có chung cực trời sinh đã hung hăng, căm thù lẫn nhau, có chung cực luôn giữ trạng thái si ngốc lạnh nhạt với tất cả mọi việc..."

“Thậm chí còn có chung cực từ khi vừa mới bắt đầu đã bằng lòng đứng về phe nhân loại...”

Bà lắc đầu, trên mặt tựa như nở nụ cười tự giễu:

“Cho nên, vào giai đoạn đầu chung cực ra đời, cũng chẳng mạnh mẽ cho lắm, thậm chí có một số chung cực từ khi vừa bắt đầu đã không thể mạnh lên, cho nên mới cho phòng thí nghiệm Cao Sơn một cơ hội bắt giữ rồi lợi dụng chúng ta?”

“Mà điều này cũng hẳn là lẽ tất nhiên... Dù sao chúng ta ngoài việc phải chịu ô nhiễm của nền văn minh thế hệ các ngươi này, còn chịu ô nhiễm của vật thí nghiệm đầu tiên kia.”

“Những cảm xúc khác nhau của hắn giúp chúng ta sớm thức tỉnh, cũng ảnh hưởng tới chúng ta ở một mức độ nào đó, khiến cho chúng ta có một số người trời sinh đã gần gũi với nhân loại, thậm chí có người cam tâm bảo vệ nhân loại, còn có một số người sinh ra ý thức về bản thân mạnh hơn trước kia..."

Lục Tân nghe xong, dùng chút thời gian để tiêu hóa thì mới hiểu ra.

Cảm xúc Lục Thiên Minh giải phóng ra trước khi chết, chia ra ảnh hưởng đến các chung cực khác nhau.

Có người hướng tới chân lý, có người theo đuổi công bằng, có người bằng lòng bảo vệ thế giới này, cũng có người chết lặng lại mê mang... cũng không chỉ là những thứ này.

Người đầu tiên sắp bị ép trở thành

“Thần”, tâm lý thay đổi bao nhiêu trước khi chết chứ? Có khủng hoảng, có không cam lòng cũng là chuyện bình thường.

Nhưng, ai có thể cam đoan rằng và giờ phút ấy, hắn không có dục vọng trở thành Thần để chi phối thế giới này, không có dã tâm chiếm giữ toàn bộ ban sơ, và chứng kiến cách làm không từ thủ đoạn của nghiên cứu viên đời thứ nhất vì thí nghiệm, cho nên tiềm thức theo bản năng tán đồng?

Cho nên mới có sự xuất hiện của Người Giấu Trượng, Trùng Thâm Uyên, và Kẻ Trộm Lửa? Sự ra đời của mỗi một vị chung cực và ánh sáng chiếu rọi vào lòng Lục Thiên Minh lúc đó, thậm chí có thể viết ra một bài luận văn...

“Mà phòng thí nghiệm Cao Sơn cũng thông qua một thí nghiệm có thể nói là thất bại này mà mở ra một mạch suy nghĩ mới"

Hắc Hoàng Hậu nói với chính mình:

“Gặp phải nguy hiểm do vật thí nghiệm đầu tiên mang tới, họ mới nhận ra: Hóa ra, họ quả thực không có cách nào chống lại sự giáng lâm của ban sơ, nhưng họ lại có được sức mạnh khống chế hiện thực sau khi ban sơ giáng lâm, chỉ cần làm thí nghiệm một lần nữa là có thể, chỉ cầm sớm đưa cái này vào ý thức của ban sơ, làm xong lập trình tương ứng là được, giống như một nguồn ô nhiễm khống chế tất cả sắp đến, dù là ai cũng không có cách nào chống lại.

Vậy thì, sao không biến mình thành ý thức chủ của nguồn ô nhiễm này chứ?"

...

“Ngày tận thế tới thật sự đáng sợ?"

Lúc nói đến vấn đề này, trên mặt Hắc Hoàng Hậu tuy có vẻ ngạc nhiên nhưng cũng nở nụ cười, thậm chí còn cười rất vui vẻ.

Chỉ có điều trong nụ cười này, ít nhiều gì cũng có chút giọng mỉa mai:

“Chưa chắc đâu... Nếu có thể trở thành hoàng đế trong tận thế, không biết sẽ có bao nhiêu người ngóng trông ngày tận thế tới đâu...”

“Quen cười trên nỗi đau của người khác..."

Lục Tân im lặng lắng nghe lời nói đầy ý chê cười này của Hắc Hoàng Hậu, lại kéo đứa trẻ màu đen lại gần, đạp cho một đạp.

Đứa trẻ màu đen hét ầm lên một tiếng, mà sắc mặt Hắc Hoàng Hậu đã có phần bó tay.

Lục Tân hài lòng nhìn nụ cười dần biến mất trên mặt của Hắc Hoàng Hậu.

Đồng thời cũng bắt đầu tự suy nghĩ.

Lòng hắn lúc này cũng rất nặng nề.

Vì chuyện tính cách của chung cực xảy ra biến hóa khi nhận phải sự ảnh hưởng của Lục Thiên Minh.

Lại vì chuyện không hiểu tại sao những nhân viên nghiên cứu đời thứ nhất đã nắm được năng lực 'đối kháng thần' lại từ một thiếu niên đồ long biến thành những kẻ dã tâm muốn khởi động lại thế giới, và nắm chặt vận mệnh của nhân loại và toàn bộ thế giới trong lòng bàn tay? Cũng vì chuyện của những chung cực được sinh ra từ Ban Sơ...