Nhưng cô lại cố ý tỏ ra nhẹ nhàng:
"Aiz, ta biết ngay là ông ta nhất định sẽ không bỏ qua cho chúng ta mà."
"Khi lần buông xuống thứ ba xảy ra, cả thế giới đều loạn cả lên, ta cứ nghĩ ông ta sẽ xuất hiện vào khoảng thời gian đó."
"Không chỉ có ta..."
Cô nhìn thoáng qua đám người của Số Ba và Số Tám:
"Bọn hắn cũng nghĩ như vậy, cho nên chúng ta mới có thể một mực đi theo người đối kháng những thứ này..."
"Chỉ là ta không nghĩ tới, khi thế giới này từ lúc cận kề sụp đổ đến ổn định, ông ta vẫn nhịn không xuất hiện.
Nhưng vào lúc cuối cùng, khi chúng ta đều nghĩ đã có thể giải quyết xong tất cả vấn đề thì ông ta lại..."
SỐ Năm mím mím môi:
"Xuất hiện"
Nghe Số Năm nói, mọi người đều không vội vã trả lời, chẳng qua trong lòng cảm thấy rất đè nén.
"Có lẽ ông ta xuất hiện vào lúc này mới là bình thường"
Bỗng nhiên, SỐ Ba ngày thường rất ít nói lại tiếp lời Số Năm:
"Ông ta không ngăn cản chúng ta đối kháng với các nguồn ô nhiễm"
"Chẳng phải là vì ngay từ ban đầu, ông ta cũng chán ghét bọn chúng?"
"Vì vậy ông ta sẽ không làm bạn với những thứ này, nói không chừng trong bóng tối, ông ta cũng vẫn đang đối kháng với chúng tay.
Trong nội tâm bất chợt xuất hiện một cảm giác bàng hoàng
"Ông ta vốn nên xuất hiện từ ban đầu".
Cũng vào đúng lúc này, Lục Tân nãy giờ vẫn im lặng đứng bên cạnh đột nhiên mở miệng, hấp dẫn tầm mắt của tất cả mọi người.
Lục Tân đứng đó, lẳng lặng ngẩng đầu nhìn mấy ngọn đèn đang lập lòe còn sót lại trong phòng thí nghiệm Cao Sơn, chậm rãi nói:
"Thật ra không cần lo lắng vì sao ông ta lại xuất hiện vào lúc này.
Vì nếu ông ta không chủ động xuất hiện, thì sau này, ông ta cũng không thể chủ động được nữa, mà là bị ta bắt ra."
Câu nói của hắn lập tức khiến những bạn học trong cô nhi viện ngẩn ra, đôi mắt cũng chớp chớp.
Còn trên mặt Lục Tân thì dần lộ ra một nụ cười tự tin xán lạn, hắn nói:
"Ta vẫn luôn tìm ông ta.
Không những ta, mà Thanh Cảng, hay là Tiềm Phục Giả cũng viện nghiên cứu Nguyệt Thực đều đang nghĩ hết mọi cách để tìm ra ông ta.
Ông ta rất biết ấp núp, dù Thanh Cảng đã sắp xếp không ít thám tử vào giáo hội Khoa học và Công nghệ ở phía Nam, cũng không thể nào tìm được cái bóng của hắn.
Nhưng tình thế bây giờ đã khác..."
"Trong lần buông xuống thứ ba, phạm vi mà phóng xạ của Thanh Cảng bao trùm càng lúc càng rộng, phủ sóng phần lớn những khu vực có con người sinh sống.
Búp Bê đang giúp ta nhìn chằm chằm, một khi ông ta xuất hiện thì cô ấy sẽ lập tức nói cho ta biết.
Vì vậy không gian sinh tồn của ông ta từ lúc đầu đã bị ép đến mức nhỏ nhất.
Nếu lúc trước, ông ta vẫn còn có thể nấp ở nơi này hoặc ở phía Nam, nhưng vừa nãy, ông ta cũng đã mất hết..."
"Hiện tại, nơi ông ta có thể trốn chỉ có giáo hội Khoa học và Công nghệ, nơi bị sức mạnh tinh thần hỗn loạn che khuất."
"Vì vậy kế hoạch ban đầu là, sau khi kết thúc xong việc ở đây, chúng ta sẽ trực tiếp qua bên đó tìm ông ta."
"Nếu ông ta không xuất hiện lúc này thì biết tới lúc nào?"
Trong trí nhớ của rất nhiều người, đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Lục Tân nói ra những lời tự tin như vậy.
Điều này cũng mơ hồ xua tan đi khói mù trong lòng của mọi người.
Trong bầu không khí thấp thỏm này, Số Hai đẩy kính, hỏi:
"Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?"
"Có đi hay không?"
Rõ ràng là một vấn đề hết sức đơn giản, nhưng lại khiến mọi người ở đây đều cảm thấy khẩn trương.
Vẫn là Lục Tân cảm nhận được tâm tình phức tạp của người xung quanh, vì thế cười nói:
"Đương nhiên là đi rồi, chẳng phải chúng ta đã đợi rất lâu rồi sao?"
"Đúng thế"
Số Ba đút tay vào túi quần:
"Trốn không được"
"Đi đi đi..."
SỐ Năm cắn răng, mạch máu trên gương mặt thon gầy mơ hồ nhấp nhô:
"Sớm hay muộn thì cũng phải chịu một đao này thôi..."
"Nếu bây giờ không đi, thì tới khi nào chúng ta mới có sự tự do thật sự?"
Số Tám dường như là người có nội tâm kiên định nhất, lúc đầu không hoảng, lúc bàn cũng không nói lung tung.
Mãi đến khi mọi người đều đồng ý thì mới cười cười vén tay áo lên.
Bé Mười Chín thì như mất một lúc lâu mới nhận ra chuyện gì đang xảy ra, cô bé lặng lẽ tiến lên, nắm lấy tay của Lục Tân.
"Nói thật..."
Lục Tân thở ra một hơi:
"Nhiều năm không gặp, ta thật sự rất nhớ ông ta..."
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, sau đó hơi gật đầu.
Đúng vậy, tất cả đều như nhau...
Lão viện trưởng đã gửi lời mời, thân là những đứa nhỏ được ông ta nhìn lớn, họ sao có thể không đi?
Đám người Lục Tân rất nhanh đã thống nhất được ý kiến, thậm chí không cần thảo luận và cũng chẳng quan trọng.
Đương nhiên, những việc cụ thể như đi lúc nào, đi bằng gì thế nào cũng cần Lục Tân phải quyết định.