Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 2031: Chủ tế Tự



Ông ta bỏ một tấm bài poker vào trong tay Số Ba.

Ông ta đẩy nhẹ, Số Ba thốt ra tiếng kêu tuyệt vọng, trong cơ thể có một con quái vật nhỏ dài vặn vẹo bị đẩy ra.

Thân thể nó tái nhợt, mọc ra từng bàn tay, ngọ nguậy dữ tợn, bị đẩy vào trong chỗ sâu của không gian.

“Tên điện, đi chết...”

Số Năm bỗng nhiên vung cây cưa điện khủng bố kia lên, cắt mạnh xuống lão viện trưởng, điện cuồng mắng to.

Nhưng lão viện trưởng để mặc cho cửa điện cắt vào cơ thể ông ta, động tác không hề bị ảnh hưởng, lấy một tấm bài poker ra đặt vào giữa đôi môi của Số Năm, sau đó nhẹ nhàng đẩy mạnh, cơ thể SỐ Năm lập tức tách ra khỏi cơ thể người đàn ông lưng còng, tứ chi mềm nhũn không có sức, ngã về phía chỗ sâu trong không gian:

“Ngươi biết thuận theo sức mạnh chi phối, trở thành Người Giấu Trường mới, mặc dù không có quyền trượng”

“Đứa bé gái Thanh Cảng kia lựa chọn quyền hành khác, đây cũng là một chuyện tốt với chúng ta...”

Trong giọng nói khẽ của lão viện trưởng dường như có chút an ủi, sau đó ông ta quay người sang chỗ khác, đè Số Tám đang gào thét tấn công ông ta xuống.

“Có lẽ sau này có cơ hội, ngươi có thể lập ta phiên tòa lúc nửa đêm của mình”

“Nhưng bây giờ, ngươi chỉ cần tạm thời dùng thân phận chung cực để chứng kiến, như vậy là đủ rồi...”

Lục Tân gần như dùng dáng vẻ đầy tuyệt vọng, nhìn lão viện trưởng đẩy từng người bạn học này vào chỗ sâu trong không gian, nhìn gương mặt họ vặn vẹo đầy đau đớn, nhưng cũng giống như thần linh bị trói cả hai tay lại nhìn thế giới này, hắn cảm nhận được sự bất lực trước nay hắn chưa bao giờ cảm thấy, đây là cảm giác hắn chưa từng trải qua kể từ sau khi bắt đầu tiêu hóa ý thức duy nhất, nắm giữ được sức mạnh của sự phẫn nộ.

Phẫn nộ bất lực, không giải quyết được vấn đề gì... Mà trong lúc ánh mắt hắn đầy tuyệt vọng, hắn chợt nghe thấy tiếng cười hi hi ha ha.

Hắn nhìn thấy thằng hề cao lớn lại hài hước, nhảy điệu nhảy kỳ quặc, đi từ không gian kéo dài méo mó đi tới.

Hắn ta hưng phấn, vui vẻ, đi tới chỗ hắn.

Sau đó hắn nhìn thấy một mái tóc màu trắng xuất hiện, cô gái trẻ mặt không có cảm xúc gì, lẳng lặng trôi nổi bồng bềnh trong không gian này.

Họ dùng sáu phương hướng khác nhau, đứng ở chỗ sâu trong không gian, hơi cúi đầu, giống như bị thần linh trói buộc, nhìn chằm chằm vào thế giới này, dưới tầm mắt của họ, không gian bắt đầu bị xé rách từ từ mà nghiêm trọng, từng lớp từng lớp ánh sáng màu đỏ sậm hiện lên, thực tại của thế giới này và hình chiếu của Thâm Uyên bắt đầu xuất hiện mờ nhạt rồi dung hòa với nhau, một sự rung chuyển đáng sợ tuôn ra từ Thâm Uyên.

Thằng Hề Lên Ngôi.

Hư Vô.

Không biết lão viện trưởng đã dùng cách gì để thuyết phục Thằng Hề Lên Ngôi, lại lấy được hư vô từ chỗ nghiên cứu viên đời thứ nhất.

Hư vô là đứa không biết từ chối, thằng hề là cộng sự của ông ta.

Vì vậy, ông ta đã có được sáu người trong bảy đại thiên sứ, kế hoạch hiến tế của ông ta đã...

“Hiện tại...”

Lão viện trưởng chậm rãi xoay người, ánh mắt nhìn lướt qua Số Mười Bốn đang thoi thóp, SỐ Bảy đang đờ đẫn ngồi bên cạnh bàn ăn, Số Mười Hai vẻ mặt đầy vẻ không cam lòng nhưng bản thân lại bị thương nặng, và bé Số Mười Chín đã nắm chặt hai bàn tay lại thành hai quả đấm nhỏ, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu:

“Các ngươi cũng đã từng là người ứng cử ta chuẩn bị, ta thích chuẩn bị nhiều hơn một chút, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào?

“Nhưng, bây giờ lựa chọn của ta đã có đủ, sứ mệnh người ứng cử của các ngươi đã hoàn thành, có thể rời khỏi đây bất kỳ lúc nào?

“Mặc dù, các ngươi có rời khỏi đây hay không thì cũng không có gì khác nhau...”

Sau đó, ánh mắt ông ta nhìn về phía Lục Tân: Con à, ngươi là người cuối cùng..."

“Dựa vào đầu người sẽ cho rằng ta sẽ giúp ngươi...”

Cơn tức giận không thể nào hình dung nổi dâng lên trong lòng Lục Tân, con ngươi màu đen trong mắt hắn như đã tạo thành một vòng xoáy.

Cảm xúc vô cùng bất lực càng làm tăng thêm cơn phẫn nộ của hắn, hắn không có cách nào ngăn cản những người bạn học kia trở thành thần linh bị trói buộc trong tay lão viện trưởng, vì lão viện trưởng đã sớm khắc mật mã trong tính mạng họ, ông ta đã sớm chuẩn bị tất cả trong bóng tối... Nhưng hắn vẫn không cam lòng... Hắn không làm lão viện trưởng bị thương được, nhưng cũng không có nghĩa là lão viện trưởng có thể làm hắn bị thương.

Cho dù là ban sơ đích thân đến đây thì bây giờ hắn cũng đã có vốn liếng để chống lại.

“Cho nên, ngươi là chủ tế tự tế đàn mà ta lựa chọn, cũng là người thật sự có thể giúp ta thúc đẩy lần hiến tế này...”

“Ngươi...”

Ông ta hơi dừng lại, sau đó nhìn chằm chằm vào Lục Tân:

“Ngươi là tác phẩm vĩ đại nhất của ta...”

“Ta cũng biết người, trong cuộc sống của người vẫn luôn là một vùng tăm tối...”

“Ken két..."

Răng Lục Tân nghiến chặt lại, biết rõ không có tác dụng gì nhưng hắn vẫn dùng sức mạnh tinh thần mạnh mẽ đánh thẳng về phái lão viện trưởng, hắn đã không có cách nào dễ dàng bỏ qua cảm giác vận mệnh bị điều khiển này, càng không định có bất kỳ dính dáng gì đến kế hoạch điên cuồng như vậy.