Người khác có thể nhìn thấy em gái, thậm chí nói chuyện giao tiếp với em gái, em gái có năng lực của con bé, thậm chí có thể cõng hắn đi làm một số việc.
Nhưng đây đều là hình tượng, chỉ là hình tượng do sức mạnh tinh thần của hắn gây ra.
Sức mạnh tinh thần càng mạnh mẽ hơn, vốn dĩ có thể làm được rất nhiều chuyện vượt xa lẽ thường.
Em gái là ai chứ?
Cô bé bắt chước bé Mười Một lớn lên, thậm chí có một phần ký ức hắn cho cô bé, lúc đầu đáng nhẽ thuộc về bé Mười bảy.
Nhưng, thật ra cô bé cũng không phải bé Mười Bảy.
Sau này sức mạnh tinh thần của hắn đã mạnh đến mức có thể khiến người khác đều nhìn thấy em gái, nhưng, cũng có rất ít người sẽ thân thiết với con bé.
Bọn nhỏ trong cô nhi viện đều có tình cảm rất sâu đậm.
Nhưng, em gái cũng không ở trong số đó...
Cho dù là bé Mười Chín, cô bé cũng chỉ thân thiết theo thói quen, vẫn mang theo chút xa lạ xa cách.
Vì trong mắt cô bé, Mười Bảy cũng không phải là Mười Bảy, đây chỉ là một người xa lạ lớn lên giống Mười Bảy mà thôi... Em gái là do hắn chia tách ra, ngay từ đầu con bé là đại diện cho những người đã chết của cô nhi viện kia.
Vì người của cô nhi viện đều biến mất, hắn cũng không còn có nhà nữa, khi hắn xác định không có cách nào tìm được những người trong cô nhi viện quay về, hắn giữ em gái lại ở bên cạnh hắn.
Như vậy có thể khiến hắn cảm thấy bớt cô đơn, cảm giác giống như bọn nhỏ trong cô nhi viện vẫn luôn ở bên hắn.
Mãi về sau, người trong cô nhi viện bị hắn tìm được, em gái cũng bắt đầu xa lánh vô tình, đứng ngoài rìa.
Thật ra con bé vẫn luôn lưỡng lự trong cảm giác cô đơn và cảm xúc mất mát, bị cảm xúc không an toàn bao trùm.
Người duy nhất con bé thân thiết thật ra chỉ có hắn, nhưng hắn bận rộn như vậy, cũng đã rất lâu không gần gũi với con bé nữa...
Nhưng thật ra con bé là một đứa trẻ đáng thương, vào lúc hắn phải cô đơn nhất thì sáng tạo ra con bé, vào lúc hắn vẫn chưa thể sử dụng sức mạnh về mặt tinh thần thì sử dụng con bé để kích hoạt sức mạnh của bản thân từng chút một, lại vào lúc hắn ngày càng ổn định, càng ngày càng mạnh hơn, so với con bé dường như con bé lại nhỏ yếu đi một chút, hắn lại quên lãng con bé ở một bên, bỏ qua nỗi cô đơn của con bé, xem nhẹ nỗi sợ hãi của con bé.
Thật ra em gái đã hỏi hắn rất nhiều lần... Hỏi rằng có phải hắn sẽ vứt bỏ con bé hay không, nguyên nhân cũng chỉ vì con bé biết sớm muộn gì mình cũng sẽ biến mất sao?
Cảm giác trống vắng trong lòng bỗng nhiên xuất hiện.
Giờ phút này, Lục Tân cảm nhận được một cảm giác đau đớn thực sự như trái tim bị xé thành hai nửa.
Bé Mười Bảy chết rồi, đã chết vào đêm ấy rất nhiều năm trước rồi.
Hắn tạo ra một người em gái, dùng để che giấu chân tướng, một người em gái giúp bản thân chia sẻ những cảm xúc tiêu cực.
Nhưng bây giờ, em gái cũng không còn nữa rồi...
Cảm xúc đau khổ vô cùng giống như VÕ đê, điên cuồng bừng lên từ chỗ trống trong lòng hắn.
Trên người Lục Tân, mỗi một khối cơ bắp và xương cốt đều đang co rút vặn vẹo.
Cảm giác khủng hoảng và bất an sâu sắc dâng lên trong lòng hắn.
Các cảm xúc tiêu cực âm u lại sắc bén quất cho người hắn đầy vết thương, hắn nhìn thấy chân tướng hắn không muốn thấy nhất, cũng cảm nhận được cảm giác cô đơn và đau khổ có thể thấm vào tận trong xương tủy thật sự, ý chí và tư duy của hắn trong nháy mắt đã trở nên thùng trăm ngàn lỗ.
Một giây trước, Lục Tân còn cho rằng mình có thể gánh chịu được tất cả.
Một giây sau, hắn cũng đã bị cảm xúc tuyệt vọng nhấn chìm hoàn toàn, không còn sức để chống trả.
Trong đầu hắn chợt nhớ tới nội dung huấn luyện cho hắn của Thằn Lằn đã từng dẫn hắn tham gia nhiệm vụ dọn dẹp ô nhiễm tinh thần chính thức đầu tiên:
“Ngươi luôn cho rằng mình có thể khống chế cảm xúc, cho rằng mình có thể rở thàn chủ nhân của chính bản thân mình...”
“Nhưng đó chỉ là một ảo giác”
“Ngươi có hài lòng hay không, có đau khổ hay không, từ trước đến nay đều không phải do người quyết định”
Trước khi cảm xúc thật sự ập đến với ngươi, ngươi vĩnh viễn không biết mình sẽ bị tra tấn thành dáng vẻ gì.
Sột... soạt...
Như hạt cát bị gió mạnh thổi bay tới giữa không trung.
Lại như bột từ vọt tới trên nam châm bằng lực hút hấp dẫn.
Sau khi bị lão viện trưởng giết chết, cơ thể em gái hóa thành những mảng bột phấn tinh thần, quay về trên người Lục Tân.
Giờ phút này, tựa như có một thứ gì đó được bù đắp trong vô hình.
Nhưng Lục Tân vẫn không trở thành một vị chung cực, dù hắn đã lấy lại được
“Thần chi hạt”
còn lại trên thế giới này từ trong tay nghiên cứu viên đời thứ nhất, còn có đứa trẻ từ trong tay của Hắc Hoàng Hậu, có
“Phẫn nộ”
cao hơn một lượng nhất định.
Hắn vẫn không.
Trong nghiên cứu của Thanh Cảng vẫn luôn coi điều này là mối liên hệ giữa Lục Tấn và
“Ban sơ”.