Theo Hồng Nguyệt Bắt Đầu

Chương 2039: Tiểu Phú Bà



Dường như em gái vẫn giống như trước kia, đột ngột xuất hiện sau đó bò tới bên cạnh Lục Tân.

“Em gái..."

Niềm vui mừng to lớn tràn ngập vào lồng ngực Lục Tân, hắn theo bản năng gọi ra thành tiếng, trong giọng nói dường như cũng có chút nghẹn ngào.

“Anh, sao người lại khóc?”

Em gái xòe hai tay nhỏ ra, bò về bên cạnh Lục Tân.

Mà cùng lúc đó, sức mạnh tinh thần xung quanh Lục Tân cũng dao động dữ dội, hạt màu đen như xoáy sâu vào trong suy nghĩ, bỗng nhiên di chuyển trở về người hắn rất nhanh, mà động tác như vậy khiến cho gần như toàn bộ tế đàn đều bị ảnh hưởng, cung vào đúng lúc này, lão viện trưởng chợt xoay người lại, ông ta thấy một bóng dáng nhỏ bé đanh nhanh chóng bò về phía Lục Tân kia, vẻ mặt có chút kinh ngạc.

“Chuyện này sao có thể chứ?”

Khi nảy ra suy nghĩ này trong đầu, ông ta chợt cầm súng lên, một tiếng

“Đoàng”

vang lên bắn trúng vào bóng dáng nhỏ bé kia.

Hình bóng kia lại biến mất trước mặt Lục Tân, tan biến giống như bọt biển.

Nhưng, lần này thậm chí hắn còn chưa kịp đau buồn thì chung quanh bỗng nhiên vang lên rất nhiều tiếng gọi:

“Anh trai...”

“Anh trai...”

“Vắt cổ chày ra nước...”

“Thằng ngốc...”

“Lão dê già thích chân dài..."

Trong dòng chảy tinh thần hỗn loạn chung quanh, cứ lần lượt xuất hiện bóng dáng mặc váy trắng nhỏ, bò lên xuống trái phải, vòng vèo, loanh quanh tới lui, những bóng dán em gái khác nhau cứ từng người từng người bò đến gần Lục Tân, có người trên người tứ chi mọc chi chít giống như cành cây, có người giống như một con nhện con khỏe mạnh kháu khỉnh, có người khuôn mặt mập mạp giống như thịt viên, có người đang bò trên không trung như con giun.

Khắp nơi ở chung quanh đều là em gái, đang bò về phía Lục Tân rất nhanh.

Số lượng quá nhiều khiến cho ngay cả lão viện trưởng cũng sững sờ, tay cầm súng khẽ run lên.

Ông ta bình tĩnh và khôn ngoan như vậy lại lần đầu tiên xuất hiện cảm giác ngây ngốc, trong tay ông ta vẫn cầm súng nhưng lại không biết nhắm vào chỗ nào.

“Anh trai, lửa đã cháy đến mông người rồi mà người vẫn ở đây để khóc...”

Rất nhiều bóng dáng em gái bò về phía Lục Tân, đủ kiểu ôm lấy cổ Lục Tân vụng về mà sợ hãi, mà trong số những em gái này, rốt cuộc có một bóng dáng bò nhanh nhất, cố gắng vọt ra khỏi đám người, bò tới bên cạnh Lục Tân, ôm lấy cổ hắn.

Sau đó, trước tiên là bắt đầu oán trách.

“Ngươi không quan tâm ta, cũng không biết ta có theo kịp hay không... Trong mắt người đều chỉ là tiền và vợ thôi... Đồ chơi của ta đã bị ông ta làm hỏng rất nhiều cái, ngươi nhanh bảo hắn đền cho ta đi...”

Âm thanh ngang ngược nhỏ nhỏ không nói đạo lý quen thuộc vang lên bên tai Lục Tân, khiến Lục Tân hạnh phúc đến nỗi choáng váng.

Lúc bàn tay nhỏ bé lạnh như băng của em gái chạm vào da hắn, đầu Lục Tân chợt trở nên tỉnh táo trước nay chưa từng có, bỗng nhiên lúc đó hắn hiểu ra vấn đề, điều này khiến hắn gần như muốn lớn tiếng cười ngây ngô không để ý đến hình tượng, muốn khoe khoang.

Đúng vậy, đây là em gái, là em gái thật sự.

Quả thực lão viện trưởng vừa mới giết chết em gái, nhưng ông ta không hiểu em gái.

Trông có vẻ lão viện trưởng biết hết tất cả, thật ra cũng không thể có thể tính toán tất cả mọi thứ trong kế hoạch của ông ta thật.

Dường như em gái do ý thức và sức mạnh của hắn tạo nên.

Nhưng, em gái có suy nghĩ của riêng mình, có ý thức của riêng mình, thậm chí con bé còn có dã tâm nho nhỏ của riêng mình.

Con bé đúng là một nhân cách khác, cho nên dựa theo cách hiểu của lão viện trưởng thì chỉ cần tiêu diệt ý thức của nhân cách khác này, như vậy thì tất cả cảm xúc tiêu cực sẽ quay lại, vào khoảnh khắc sức mạnh của ban sơ đi vào hiện thực, thì sẽ đánh gục hắn hoàn toàn.

Ông ta muốn hắn mất khống chế.

Ở một mức độ nào đó mà nói, kế hoạch của ông ta quả thực đã thành công, lý luận cũng có thể cân nhắc hiểu được.

Nhưng ông ta lại không chú ý đến một điểm, em gái nào có giết chết dễ dàng như vậy được? Em gái là một tiểu phú bà.

Từ rất lâu trước khi bắt đầu, khi con bé nhận ra điểm yếu của mình, sợ rằng sẽ có một ngày bị vứt bỏ, lại bắt đầu kiếp sống nhặt ve chai không biết mệt mỏi, con bé nhặt nhạnh từng cạnh góc sừng của con quái vật lên, nhét vào trong túi đeo trên lưng mình, giống như một con quái vật tinh thần đang không ngừng cắn nuốt những bộ phận của những người khác, biến thành một bộ phận của mình, hình thành thân thể của mình.

Mà quái vật tinh thần lại rất khó có thể giết chết.

Giết chết phần này thì phần khác vẫn có thể sống lại.

Cho nên, em gái có rất nhiều bộ phận, trong ba lô của con bé, mỗi một bộ phận đều là con bé... Trong những tính toán của lão viện trưởng đã bỏ sót điều này.

“Mà điều quan trọng khiến hắn đã bỏ sót khâu này nằm ở chỗ...”

Lục Tần suy nghĩ, trong đầu chợt vang lên một tiếng

“Răng rắc”

rõ ràng lại xa xăm.

Cái kéo, là cái kéo của mẹ.

Mẹ cũng đã sớm sử dụng cái kéo củ bà để giúp hắn và em gái phân tách độc lập.

Ngay vào lúc trước, trước khi mẹ rời đi, lúc nghiên cứu viên đời thứ nhất ép mẹ phản bội hắn, bà đã chìa cái kéo ra về phía hắn, một nhát kéo kia đã phân tách hắn và em gái ra, mãi cho đến sau này gặp lại ở Thanh Cảng, em gái đã biến thành một cá thể độc lập... Một nhát kéo kia đã vượt qua dòng chảy thời không, tạo ra tác dụng có tính chất quyết định trong giờ phút then chốt này.