Thiên Dung Thành sau cơn mưa kiếp nạn, mặt đất vẫn còn lưu lại vết nứt như những đường sẹo kéo dài vô tận. Linh khí nơi đây dày đến mức hóa thành sương bạc, chỉ cần hít một hơi cũng đủ khiến người phàm đứt mạch mà c.h.ế.t.
Ta đứng trước cổng thành, áo bào đã đổi sang sắc trắng nhạt của thượng giới, Hỏa Kỳ Lân cuộn tròn trong lòng, lười biếng ngáp một cái. Nửa thanh kiếm tàn sau lưng vẫn còn vết m.á.u chưa phai, nhưng sát khí đã thu liễm đến mức gần như không còn.
Người dựa vào cổng thành ngẩng đầu.
Vẫn là gương mặt ấy.
Tạ Vân Lan.
Không phải ảo ảnh, cũng không phải di hài sót lại trong ký ức Ma Uyên. Bà đứng đó, tóc buộc lỏng, trường bào đen đã thay bằng áo giáp nhẹ của tiên tộc, khóe môi vẫn mang nét cười bất cần như trước kia.
Chỉ là đôi mắt, sâu hơn, lạnh hơn, như đã đi qua một lần t.ử sinh khác.
“Con đến muộn.” Bà nói.
Ta im lặng nhìn bà một lúc lâu.
“Ta tưởng người đã c.h.ế.t.”
“C.h.ế.t rồi.” Bà gật đầu rất tự nhiên, “c.h.ế.t một lần dưới Ma Uyên, xác bị Vạn Hồn Phan nghiền nát, thần hồn trôi lên Thiên Giới, bị người ta nhặt về, nuôi lại.”
Bà nói như thể đang kể chuyện người khác.
Ta bật cười: “Nuôi lại?”
“Ừ.” Bà chỉ về phía sau lưng, “bị người kia nuôi.”
Một bóng người từ trong sương mù chậm rãi bước ra.
Trường bào trắng, khí tức lạnh đến mức khiến linh sương cũng phải tránh đường.
Lâu Vô Ẩn.
Không còn ma khí, không còn sát ý cuồng loạn, nhưng cũng không còn vẻ “tiên tôn” mà người đời từng biết. Hắn đứng đó, như một tồn tại bị tách khỏi cả thiện lẫn ác.
Hắn nhìn ta, ánh mắt phức tạp đến mức khó phân biệt là hận hay buông.
“Ngươi vẫn còn sống.” hắn nói.
Ta đáp: “Ngươi cũng chưa c.h.ế.t.”
Hắn cười nhạt: “Ta đáng lẽ đã c.h.ế.t.”
Tạ Vân Lan khoanh tay, dựa vào cổng thành: “Ta kéo hắn về từ Ma Uyên. Một nửa thần hồn của hắn bị Vạn Hồn Phan xé nát, ta ghép lại. Ghép xong thì hắn thành ra như bây giờ.”
Ta liếc Lâu Vô Ẩn: “Nửa sống nửa c.h.ế.t?”
“Có thể hiểu như vậy.” hắn đáp.
Gió thượng giới thổi qua, mang theo tiếng chuông xa xăm. Thiên Dung Thành phía sau lưng như một cánh cửa mở ra giữa vạn giới, nơi ánh sáng và hỗn loạn cùng tồn tại.
Ta bước qua cổng thành.
Hỏa Kỳ Lân nhảy xuống vai, lười biếng cuộn đuôi.
Tạ Vân Lan đi bên cạnh ta, giọng bình thản: “Phi thăng rồi, cảm thấy thế nào?”
“Không có gì đặc biệt.” Ta đáp.
Bà cười: “Ta cũng thấy vậy.”
Lâu Vô Ẩn đi phía sau, giữ khoảng cách nửa bước: “Ba ngàn đại thế giới đang loạn. Ma Uyên không biến mất, chỉ đổi hình thức tồn tại. Vạn Hồn Phan chỉ là một trong những ‘cửa’ bị phá.”
Ta dừng lại.
“Ngươi muốn nói gì?”
Hắn nhìn thẳng vào ta: “Dị hỏa trong người ngươi không phải kết thúc. Nó là chìa khóa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tạ Vân Lan quay đầu nhìn ta, ánh mắt trầm xuống: “Ba loại dị hỏa, một khi hợp nhất hoàn toàn, sẽ mở ra ‘Thiên Hỏa nguyên giới’. Nơi đó không thuộc về tiên, cũng không thuộc về ma.”
Ta nhớ lại những gì mình đã nuốt xuống từ Vạn Kiếp Diễm, Cửu Hồn U Hỏa, Tam Thiên Kiếp Diễm.
Ba ngọn lửa, ba lần c.h.ế.t đi sống lại.
hằng nguyễn
Hóa ra không phải cơ duyên.
Là dẫn đường.
Ta khẽ hỏi: “Ai để lại?”
Không ai trả lời ngay.
Chỉ có Hỏa Kỳ Lân bỗng dưng ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời xa nhất.
Ở nơi đó, tầng mây thượng giới bị xé ra một đường rất nhỏ, như có ai từng đứng nhìn xuống đây từ rất lâu.
Tạ Vân Lan lên tiếng trước: “Không biết. Nhưng người đó chắc chắn từng đi qua toàn bộ con đường giống ngươi.”
Ta nhìn bàn tay mình.
Dị hỏa trong linh hải khẽ rung lên, như đang đáp lại một lời gọi không tên.
Lâu Vô Ẩn nói tiếp: “Nếu ngươi mở Thiên Hỏa nguyên giới, ba ngàn đại thế giới sẽ có cơ hội tái cấu trúc. Hoặc… sẽ sụp đổ lần nữa.”
“Nghe giống trách nhiệm.” Ta nói.
Tạ Vân Lan bật cười: “Ngươi ghét nhất thứ đó mà.”
“Đúng.”
Ta rút nửa thanh kiếm sau lưng ra, mũi kiếm vẫn loang lổ vết nứt.
“Cho nên ta không định gánh.”
Không gian im lặng trong một nhịp.
Tạ Vân Lan nhướng mày: “Không gánh thì ngươi lên đây làm gì?”
Ta tra kiếm vào vỏ.
“Để xem ai đáng để ta c.h.é.m trước.”
Lâu Vô Ẩn khẽ thở ra.
Tạ Vân Lan bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp cổng thành, làm cả linh sương cũng rung động.
“Vẫn là con bé đó.” bà nói, “phi thăng rồi mà không thay đổi chút nào.”
Ta quay người đi vào Thiên Dung Thành.
Phía sau, Lâu Vô Ẩn chậm rãi nói:
“Nếu một ngày ngươi chọn mở cánh cửa đó… nhớ mang theo ta.”
Ta không quay đầu lại.
“Xếp hàng.”
Gió thượng giới thổi qua.
Ba người đứng dưới cổng thành, một người đi vào trong ánh sáng, Hỏa Kỳ Lân nhảy lên vai ta, lười biếng rên một tiếng.
Thiên Dung Thành đóng lại phía sau.
Nhưng ta biết, thứ thực sự bắt đầu… không phải phi thăng.
Mà là phía sau phi thăng, nơi không còn đường lui.