"Quy công tử học rộng tài cao, so với người thiển cận như lão phu, ta tự nhận mình không bằng người! Sau này mong công tử chỉ điểm nhiều hơn, cho dù bắt ta bái sư, ta cũng nguyện ý!"
"Trần Lão quá lời rồi!" Trần Vũ lắc đầu, không chút ngạo mạn, khiêm tốn trả lời: "Ta chỉ am hiểu một chút về y thuật mà thôi! So với Trần Lão còn thua kém rất xa!"
Thấy thái độ không tự cao tự đại của hắn, Trần Y Sư không khỏi than thở.
Nếu năm xưa lão được phân nửa như vị công tử này, nói không chừng y thuật còn tiến xa một bước.
Bất quá trên đời này không có thuốc hối hận, chuyện gì qua thì cho qua, quá khứ chỉ là cái để mọi người nhìn nhận lại chính mình mà thôi!
Huống hồ, tuổi tác của lão cũng đã cao, muốn sống thọ hơn chỉ có cách đột phá đến cảnh giới tiếp theo.
Có điều, đó là chuyện rất khó, vì đến độ tuổi này, lão đã không còn quá nhiều hi vọng.
Nhưng như nghĩ đến chuyện gì đó, Trần Y Sư đột nhiên hào hứng, mỉm cười nói:
"Quy công tử, ngươi có muốn làm khách khanh của Liễu gia không? Với y thuật của ngươi, Liễu gia chắc chắn sẽ thu nhận, về sau cũng không cần lo cái ăn cái mặc."
"Làm khách khanh? Không lo cái ăn cái mặc?"
Trần Vũ nghe Trần Y Sư nói như vậy thì khẽ lắc đầu, thái độ bình thản, nói:
"Đa tạ Trần Lão đã cân nhắc, nhưng ta là người thích tự do tự tại, không muốn bị ràng buộc bởi người khác, nên chuyện này không cần nhắc lại nữa."
Nói đến đây, Trần Vũ đưa tay rót cho Trần Y Sư một tách trà, rồi chậm rãi nói tiếp:
"Về chuyện kia, Liễu gia có ơn với ta, ta sẽ không quên chuyện này. Sau này có việc khó khăn cứ việc đến tìm ta, nếu trong khả năng, ta sẽ giúp mọi người một chút."
Trần Y Sư nghe hắn nói đến đây thì không miễn cưỡng nữa, nếu người ta đã không thích làm khách khanh thì có ép cũng vô dụng mà thôi.
Thế là hai người lại nói đến một số sự tình gần đây của đám võ giả, làm Trần Vũ mở mang thêm không ít kiến thức.
Nghe nói gần đây, ma đạo đã bắt đầu rục rịch, trong thời gian ngắn sẽ khiến khắp nơi lâm vào nguy cơ.
Có điều ở trong thành vẫn an toàn hơn bên ngoài rất nhiều, dù sao trong đây cũng có quan phủ quản lý.
Nếu đám ma đạo dám tiến vào, bọn hắn dám giết, tuyệt nhiên sẽ không chút nương tay.
Trần Vũ nghe sắp tới sẽ có biến động thì không khỏi thở dài, cũng không muốn dính dáng gì tới chuyện này.
Hai người nói chuyện đến lúc mặt trời xuống núi, lúc này Trần Y Sư mới miễn cưỡng đứng dậy chào từ biệt.
Nếu không phải trời tối nhanh quá, lão đã ngồi ở đây thêm một hai canh giờ nữa.
Đối với lão, được nói chuyện với vị Quy công tử này vô cùng thú vị, thậm chí làm người ta vô cùng thích thú.
Không lâu sau đó, tin tức Liễu Huyên Huyên đột phá thành công rốt cuộc cũng truyền đến tai hắn.
Trần Vũ nghe xong cũng không có biểu hiện khác thường, đối với hắn, nữ tử kia chỉ là người có ơn cần trả mà thôi.
Dù sao, kể từ lúc gặp Tử Vân, lòng hắn đã hướng về nàng, nên không có hứng thú gì với những nữ tử khác.
Dẫu sao, so về dung mạo, Liễu Huyên Huyên cũng kém rất xa, so về thân phận thì càng cách biệt nhau rất nhiều.
Huống hồ, hai người đã quen biết lâu như vậy, hắn cũng có nhận thức nhất định về Tử Vân.
Đây có lẽ là nữ tử mà hắn yêu thích nhất, đồng thời cũng là người duy nhất mà hắn còn lưu luyến ngoài Bạch Lão.
Thời điểm rời khỏi mật thất, Liễu Huyên Huyên lập tức đi tìm Trần Vũ.
Có điều, khi cô nàng đi tìm hắn thì được Tiểu Nhã cho hay, nói rằng hắn đã rời khỏi gần nửa tháng rồi!
Nghe nói hắn đã rời khỏi Liễu gia, Liễu Huyên Huyên vô cùng ngạc nhiên.
Đang yên đang lành, tại sao lại Quy công tử lại rời khỏi Liễu gia?
Mạt thế còn chưa hàng lâm, thế nhưng "Mạt Thế Cầu Sinh Hệ Thống" lại trước giờ kích hoạt, Thú Vương còn là một chỉ tiểu nãi miêu, Lĩnh Chủ cấp Bạo Quân Zombie còn đang đi học, Nvc dựa vào xoát tích phân hệ thống, trước giờ bố cục tương lai, mời đọc