Thiên Địa Lưu Tiên

Chương 28: Ta thù rất dai.



Bạch Nguyệt Quân đưa Lưu Vân ra một bãi đất ở ngoại thành Vạn Tường. Vết thương trên ngực của hắn vẫn đang chảy máu không ngừng, mặc cho mọi nỗi lực phong bế huyệt đạo. Bạch Nguyệt Quân thấy trên người hắn toàn là máu, lo lắng hỏi.

“Tại sao miệng vết thương không đóng lại được?”

Dứt lời, tên hoạn quan tự mở nắp bình hồ lô để thoát ra ngoài, thấy bản thân đang ở bên ngoài kinh thành. Hắn quay sang nhìn Lưu Vân đang ngồi dưới đất cố gắng cầm máu, liền bật cười ha hả.

“Tiểu tử, ngươi cảm thấy thế nào? Độc của ta là thuộc hàng mạnh nhất trong Hướng Thiên Giáo. Nếu không có thuốc giải thì đợi thêm vài canh giờ nữa, ngươi sẽ độc phát toàn thân mà chết. Đây là để trừng trị ngươi tội mạo phạm thánh nữ nương nương!”

Lưu Vân dù đang đau đớn nhưng vẫn buông lời mỉa mai, khoé miệng khẽ cười.

“Hướng Thiên Giáo? Chưa bao giờ nghe qua. Cô thì sao?”

“Chưa từng nghe qua.”

Tên hoạn quan nghe vậy liền tỏ vẻ tức giận, muốn thi pháp giết cả hai người thì Bạch Nguyệt Quân đã đến trước mặt của hắn từ lúc nào. Tay nàng nắm chặt cổ của hắn, nhấc bổng hắn lên. Tay còn lại thì giương móng vuốt sắc nhọn, vuốt nhẹ má của hắn. Nàng nhìn hắn bằng đôi mắt hồ ly. Đồng tử co lại mảnh như que tăm, đằng đằng sát khí. Khi hắn cho chưa hết chấn kinh thì phía sau Bạch Nguyệt Quân đã để lộ ra chín cái đuôi trắng như tuyết.

“Nếu ngươi còn muốn sống thì ngoan ngoãn giao thuốc giải ra đây. Còn không thì sau khi huynh ấy chết, ta sẽ tuẫn táng ngươi và toàn bộ người của Hướng Thiên Giáo cùng huynh ấy. Sau đó ta sẽ đi đến Âm Ty, tự tay dùng roi đánh hồn đánh từng người từng người các ngươi cho đến khi hồn phách tiêu tán.”

Bạch Nguyệt Quân nói bằng giọng lạnh lùng. Đôi mắt của nàng phát sáng mang theo một cỗ áp lực to lớn đè lên người tên hoạn quan. Tên hoạn quan khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào chín cái đuôi của Bạch Nguyệt Quân, nói bằng giọng khàn khàn.

“Ngươi… là… hồ yêu?”

Lưu Vân thở dài.

“Nguyệt Quân, cô đừng nhiều lời với hắn. Trong móng tay hắn có thể vẫn còn độc. Dùng nó rạch mặt hắn. Còn nữa, tìm trong người hắn nữa. Hắn là kẻ dụng độc, chắc chắn sẽ mang theo rất nhiều. Cho hắn uống hết.”

Nói xong, vết thương trên ngực lại nhói đau làm cho hắn quằn quại, thở dốc. Tên hoạn quan thấy vậy thì cười lớn, làm cho Bạch Nguyệt Quân càng tức giận, siết chặt tay hơn, gân guốc hiện lên rõ trên bàn tay của nàng. Nàng cầm từng bàn tay của hắn lên cào vào mặt hắn. Sau đó lại tìm được trong áo của hắn vài lọ thuốc. Nàng lấy từ mỗi lọ ra vài viên cho hết vào miệng của hắn rồi ép hắn nuốt.

Trong suốt qua trình này, tên hoạn quan liên tục vùng vẫy, kêu la. Nhưng vẫn không thể phản kháng được sức lực của Bạch Nguyệt Quân. Lưu Vân đang nằm ôm ngực dưới đất, nhìn một màn này liền gượng cười, nói.

“Ta không phải kẻ tàn nhẫn. Nhưng ta thù rất dai. Có qua có lại thôi. Cùng lắm chúng ta gặp lại nhau ở U Minh.”

Thấy Lưu Vân đau đớn như vậy, Bạch Nguyệt Quân liền ném mạnh hắn xuống đất làm cho bụi mù bốc lên một màn dày đặc, rồi đến bên Lưu Vân đỡ hắn dậy.

“Huynh ổn chứ? Có thể gắng gượng được không?”

Gương mặt của Bạch Nguyệt Quân lộ ra vẻ lo lắng, ánh mắt có chút đau lòng khi nhìn hắn đau đớn như vậy. Chín cái đuôi của nàng quấn lấy Lưu Vân, ôm vào trong lòng.

“Ta không ổn cho lắm, nhưng vẫn còn chịu được. Ít nhất thì cũng sẽ chết sau hắn.”

Lưu Vân đưa tay chỉ về phía tên hoạn quan hoảng loạn đang lục tìm thuốc giải trong người. Đợi cho đến khi hắn uống loại thuốc làm cho vết thương trên mặt ngừng chảy máu, Bạch Nguyệt Quân liền cướp lấy đút cho Lưu Vân. Gương mặt của Lưu Vân giãn ra, hơi thở cũng chậm dần, nàng mới thấy an lòng.

Bạch Nguyệt Quân nhẹ nhàng đặt Lưu Vân nằm xuống nghỉ ngơi, sau đó quay sang nhìn tên hoạn quan đang ngồi trên mặt đất điều tức. Trong lòng nàng nổi lên một trận sát tâm, nhưng lời Lưu Vân nói làm cho nàng bình tĩnh lại.

“Nguyệt Quân. Đừng giết hắn.”

“Lưu Vân.”

“Bảo hắn đưa chúng ta đến chỗ Giáo Chủ Hướng Thiên Giáo.”

Bạch Nguyệt Quân có hơi chần chừ nhưng liền gật đầu. Nàng hoá thành bạch hồ to lớn, đặt Lưu Vân nằm ngay ngắn trên lưng. Sau đó đến trước mặt tên hoạn quan, dùng chân trước đè hắn hắn đất.

“Mau đưa bọn ta đến chỗ Giáo Chủ của ngươi!”

“Tại sao ta phải vâng lời của ngươi?”

Dù là hồ tiên nhưng bản thân của Bạch Nguyệt Quân vẫn sở hữu những yêu pháp của hồ yêu bình thường, trong có Mị Hoặc Thuật, điều khiển tâm trí của kẻ khác. Vì không muốn nhiều lời vậy nên nàng trực tiếp dùng Mị Hoặc Thuật lên hắn, bắt hắn dẫn đường.

Cả ba người đi một mạch về hướng tây, ra khỏi lãnh thổ Đại Triệu. Trong lúc cưỡi mây, Lưu Vân vẫn còn giữ được tỉnh táo, chỉ là cơ thể không có nhiều sức lực thôi. Hắn nói khẽ với Bạch Nguyệt Quân.

“Lúc nãy, ta không ngờ là cô lại ôm ta thật đấy. Làm bẩn hết bộ lông trắng của cô rồi.”

Lưu Vân nhìn mấy cái đuôi đang uốn lượn trong gió. Trên vài cái đuôi vẫn còn dính máu của hắn, lúc Bạch Nguyệt Quân dùng nó quấn lấy người hắn. Mà nàng cũng không biết tại sao lúc đó lại ôm hắn vào lòng. Bây giờ nghĩ lại, bỗng nhiên cảm thấy có chút kỳ lạ, cũng có chút ấm áp. Bạch Nguyệt Quân liền đáp lại.

“Vậy khi nào về nhà huynh làm sạch đuôi cho ta đi.”

“Còn phải xem ta có thể đứng dậy được trước khi trở về nhà không đã.”

Lưu Vân cười nói làm cho nàng cũng cười theo. Không lâu sau, cả ba dừng lại phía trên một khu rừng đầy sương mù. Hoạn quan liền tiếp tục dẫn đường. Khu rừng này vô cùng quỷ dị. Cứ đi một lúc thì lại nhìn thấy khung cảnh cũ. Sương mù thì vô cùng dày. Nếu không có người dẫn đường thì có lẽ sẽ mất một khoảng thời gian kha khá để tìm lối ra.

Trong màn sương, Bạch Nguyệt Quân bắt đầu nhìn thấy vài tia sáng. Tiếp tục đi về hướng đó, sương mù bắt đầu tan, hiện ra một vách đá thẳng đứng dựng đứng, cửa động to như cự thú há miệng. Mấy kẻ canh gác trước cửa động thấy một cái bóng to lớn đang dần tiến tới liền cảnh giác. Đến khi hình dạng của một con bạch hồ cao hơn mười thước thì liền rung rẩy. Một tên lập tức chạy vào bên trong báo tin.

Bạch Nguyệt Quân liền xoay người trên không biến lại thành người rồi nhẹ nhàng đón Lưu Vân rơi xuống trong tay. Tên hoạn quan lúc này vẫn còn mơ mơ hồ hồ, bị Bạch Nguyệt Quân đá một cái làm cho hắn tỉnh lại. Lần này nhìn quanh không còn là ngoại thành lúc nửa đêm nửa mà đã đứng trước lối vào thánh địa của Hướng Thiên Giáo.

“Mau đưa chúng ta đi gặp Giáo Chủ của ngươi!”

Bạch Nguyệt Quân lạnh lùng nói, ánh mắt sắc bén như dao. Tên hoạn quan lần này không dám từ chối nữa, chỉ im lặng dẫn đường. Mấy kẻ canh gác thấy người trong giáo thì liền nép sang một bên, nhường đường cho Bạch Nguyệt Quân đi vào bên trong.

Đường vào bên trong dài hơn trăm trượng. Nơi đây tối tăm chỉ có những ánh đuốc dọc đường để chiếu sáng. Thi thoảng nghe thấy tiếng giọt nước ở đâu đó rơi xuống nền đá. Khi đi gần hết đường thì lại chạm mặt một nam nhân trung niên. Gã mặc hắc bào gấm, râu tóc hoa răm. Nhìn thấy hoạn quan liền hỏi chuyện.

“Huyết Ảnh, sao ngươi lại ở đây? Không phải lúc này ngươi phải ở trong hoàng cung Đại Triệu sao?”

Rồi gã để ý đến Bạch Nguyệt Quân và Lưu Vân đang được nàng dìu.

“Hai người các ngươi là ai?”

“Là người có thể giết ngươi. Mau báo với Giáo Chủ của ngươi là nãi nãi có hắn đến tìm.”

Gã liền tức giận, muốn thi pháp tấn công nhưng Thanh Phong Kiếm đã kề vào cổ làm cho gã không dám cử động. Binh tốt gần đó thấy vậy liền bao vây lấy Bạch Nguyệt Quân. Nhưng Huyết Ảnh liền trấn an mọi người.

“Bình tĩnh. Bình tĩnh. Thượng tiên, xin ngài hạ thủ lưu nhân. Để ta nói chuyện với Phó Giáo Chủ.”

Nói xong hắn liền kéo gã khỏi lưỡi Thanh Phong Kiếm sang một bên để nói chuyện. Bạch Nguyệt Quân cũng thu lại Thanh Phong Kiếm.

“Ngươi làm gì vậy Huyết Ảnh?”

“Phó Giáo Chủ, người này không chọc được. Nàng ta chính là Cửu Vĩ Hồ Tiên, pháp lực vô biên. Lại còn rất tàn nhẫn nếu dám động vào nam tử mà nàng đang dìu kia. Hắn cũng không bình thường đâu.”

“Thế cứ vậy mà đưa bọn họ vào gặp Giáo Chủ sao?”

“Ta bắt gặp bọn hắn ở trong Phụng Nghi Cung. Giao thủ một hồi hắn lấy ra một pháp bảo bắt ta đưa ra ngoài ngoại thành. Đáng lẽ Cửu Vĩ Hồ Tiên đã có thể giết ta rồi, nhưng hắn lại giữ mạng ta lại, bắt ta đưa về đây. Phó Giáo Chủ nghĩ thử xem hắn đang muốn làm gì?”

Phó Giáo Chủ tên Tuyệt Thiên Hoang suy nghĩ một hồi liền nói.

"Có liên quan đến Thánh Nữ nương nương?”

Huyết Ảnh liền gật đầu. Tuyệt Thiên Hoang vì vậy cũng bình tĩnh lại phần nào. Gã liền quay sang nói với Bạch Nguyệt Quân.

"Mời hai vị đi lối này.”

Tuyệt Thiên Hoang dẫn Bạch Nguyệt Quân đi vào trong chính đường, phía sau là Huyết Ảnh nối gót. Bên trong chính đường, Giáo Chủ ngồi xếp trên bồ đoàn, bên dưới là giáo chúng đang đứng thành hàng ngũ, hướng mặt về phía Giáo Chủ. Giáo Chủ thấy có người đi vào thì hé mắt nhìn.

“Kẻ nào vừa đến?”

Giọng nói của y vang khắp chính đường. Giáo chúng liền quay đầu nhìn ra cửa. Tuyệt Thiên Hoang liền chấp tay.

“Giáo Chủ. Chúng ta có khách đến chào hỏi.”

Sau nói gã đứng sang một bên, để chút ánh sáng trong chính đường chiếu rõ Bạch Nguyệt Quân và Lưu Vân đang đứng dựa vào nàng. Lúc này sức của hắn đã hồi phục được hơn nửa nhưng vẫn chưa thể đứng vững bằng chân của bản thân. Lưu Vân nhìn Giáo Chủ của Hướng Thiên Giáo. Y mặc đạo bào màu đen, có phong thái của kẻ từng trải nhưng vẻ ngoài nhìn như người ba mươi.

“Giáo Chủ Hướng Thiên Giáo, hôm nay ta đến đây là để hỏi ngài vài chuyện. Chúng ta có thể tìm chỗ nào đó thích hợp không?”

“Ngươi muốn nói chuyện gì mà phải tìm chỗ khác?”

Hơi thở của Lưu Vân vẫn còn hơi gấp gáp nhưng hắn vẫn điềm tĩnh nói.

“Chuyện về Thánh Nữ của các người.”

Giáo Chủ có hơi kinh ngạc, khẽ nhướng mày. Huyết Ảnh và Tuyệt Thiên Hoang nghe nhắc đến Thánh Nữ liền kích động. Huyết Ảnh bước lên chắn trước mặt của Lưu Vân.

“Ngươi là cái thá gì mà dám nhắc đến Thánh Nữ trước mặt Giáo Chủ?”

Lưu Vân không đáp, nhìn sang Bạch Nguyệt Quân. Nàng liền hiểu ý, đưa tay vả một cái vào mặt Huyết Ảnh làm cho hắn văng sang một bên.

“Ta đã nói là ta thù dai mà. Ngươi chưa giải quyết xong với ta đâu.”

Giáo Chủ thấy vậy cũng không nói gì, liền đứng dậy đi vào bên trong. Tuyệt Thiên Hoang liền dẫn hai người Lưu Vân đi vào bên trong, để lại Huyết Ảnh nằm lăn dưới đất.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com