Giang Nhuyễn quay đầu nhìn, vô thức siết chặt nắm tay. Giọng trầm hẳn xuống: “Không có đâu, em nhìn nhầm rồi.”
Nhưng… rõ ràng là có mà. Mười tám năm cuộc đời, người muốn theo dõi rồi bắt cóc tôi nhiều không kể xiết, mà cái xe van này là loại tệ nhất tôi từng gặp.
Cũng may tài xế giỏi, đánh lái mấy vòng là cắt được chiếc xe đó.
Khi tôi định giảng giải cho Giang Nhuyễn về cách nhận biết xe bám đuôi, thì thấy chị ấy ngồi ngây ra nhìn chằm chằm vào một điểm cố định.
Ơ? Hóa ra học bá mà học một ngày cũng te tua thế này sao? Tự nhiên… thấy được an ủi rồi đó nha.
Vừa về đến nhà, tôi lao thẳng vào phòng làm việc. Chẳng phải chỉ là kỳ thi tháng thôi sao? Cứ chờ đó mà xem, tôi sẽ một cú ngoạn mục khiến cả lớp há hốc mồm!
Chỉ có điều Giang Nhuyễn hình như đang nói chuyện gì đó với ba mẹ, tôi muốn hỏi chị ấy mấy câu sai mà mãi không thấy bóng dáng đâu. Đột nhiên tôi nhớ đến Phó Mặc. Thế là tôi mở khung chat với Phó Mặc ra.
Trống trơn trắng toát cả khung. Lúc trước cậu ta không trả lời tin nhắn, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày phải chạy theo đuôi cậu ta để hỏi bài như thế này. Tôi phân vân mất năm phút đồng hồ, rốt cuộc vẫn run tay bấm gửi đi. Xấu hổ đến mức tại chỗ nhảy luôn một bài popping giải tỏa.
Đang định rút lại tin nhắn thì Phó Mặc đã gửi một đoạn ghi âm tới, phân tích cực kỳ chi tiết lý do tôi làm sai và cách giải đúng. Cuối cùng còn nói thêm:
“Có bài nào không hiểu thì cứ hỏi tôi.”
Hu hu hu… người tốt quá mà.
Cùng lúc đó, đến giờ ăn cơm. Ba tôi thấy tôi mặt mày bí xị đi ra từ phòng làm việc, mắt trừng to:
“Không lẽ con—”
Tôi phấn khích gật đầu liên tục. Thấy chưa, con yêu học hành thế này cơ mà!
“Không lẽ con lại trốn trong phòng nhổ gai xương rồng của ba à? Mới đâm có một lần mà con nhổ tới trụi hết trơn rồi đó.”
Người gửi cho bạn cái liếc mắt: Không muốn nói chuyện với bạn nữa.
Tôi ngồi xuống bàn, gắp lia lịa:
“Con ăn nhanh rồi còn ôn bài nữa. Tuần sau thi tháng, thi mà kém là bị mời phụ huynh đấy.”
Ba tôi nhìn tôi mấy lần, cuối cùng không nhịn được:
“Con gái à, sắp họp phụ huynh rồi, thương lượng tí được không? Kỳ này đừng đứng chót nữa, thử thách bản thân đi, xuống chót thứ hai thôi được không?”
Mẹ tôi đập một cái lên lưng ba tôi:
“Đừng tạo áp lực quá cho con!”
“Phụt—” Giang Nhuyễn suýt nữa phun hết cơm:
“Xin lỗi, em không nhịn được…”
Tôi…
Trong suốt tuần sau đó, ngoài ăn và ngủ, tôi chỉ học với ôn. Mấy đứa trong lớp từ lúc đầu còn ngạc nhiên, sau đó thì… không thèm ngạc nhiên nữa. Thậm chí còn cá cược xem tôi có phá được lời nguyền “đội sổ” không.
Quá đáng ở chỗ, tụi nó còn rủ tôi tham gia cá cược chung. Tôi dò la thử. Ngoài một vài người cược tôi có tiến bộ, phần còn lại đều chắc nịch tôi sẽ vẫn… đứng chót. Cái nhóm ít ỏi đó gồm: Giang Nhuyễn, Phó Mặc, và… đứa đang giữ vị trí áp chót.
Tôi không do dự rút ra trăm ngàn, đặt cược vào cửa “tôi sẽ lên hạng”.
Đến ngày thi, tôi phát hiện ra nhiều câu hỏi từng gặp rồi, nhưng lúc đó chỉ lướt qua chứ không đào sâu suy nghĩ. Trong lúc ngồi trong phòng thi đầy ân hận, khóe mắt tôi liếc thấy đứa áp chót đang lầm rầm khấn vái, rồi tung xúc xắc. Tung xong lần một, lại tung lần hai để kiểm tra lại kết quả. Ôi trời, ván này tôi yên tâm rồi.
Kết quả thi được công bố vào ngày hôm sau. Khi tôi bước vào lớp, ánh mắt mọi người nhìn cứ sai sai. Chuyện gì đây?