Thiên Kim Chỉ Đường

Chương 6



Phó Mặc thấy tôi mất tập trung, liền dùng bút gõ nhẹ đầu tôi, giọng cười khẽ:

“Không tập trung.”

Cậu ta nhìn đồng hồ:

“Đã một tiếng rồi, nghỉ chút đi.”

Tôi duỗi người một cái, trong đầu sắp xếp lại kiến thức vừa học. Đột nhiên nhớ sắc mặt kỳ lạ của Giang Nhuyễn lúc sáng, tôi tò mò hỏi:

“Nè, cậu với Giang Nhuyễn có xích mích gì à?”

Phó Mặc ngơ ngác:

“Không mà? Tôi với cô ấy đâu có tiếp xúc gì nhiều. Chỉ là hôm qua hỏi cô ấy một câu vật lý khó thôi.”

Lạ nhỉ, thế sao Giang Nhuyễn lại phản ứng như thế? Nghĩ mãi không ra, tôi quyết định không nghĩ nữa.

Thời gian trôi qua rất nhanh, mấy bài thi được giảng xong lúc nào không hay. Trời cũng bắt đầu sẩm tối. Tôi cảm thấy những kiến thức trước đây cứ loạn xạ trong đầu nay bỗng… thông suốt. Có cảm giác như mọi thứ bỗng được kết nối, sáng tỏ.

Để cảm ơn, tôi mời Phó Mặc đi ăn tối. Chỉ là… trong suốt bữa tối, Giang Nhuyễn cứ gọi điện liên tục giục tôi về. Tôi hỏi chị ấy có việc gì, nhưng chị ấy lại không nói được lý do cụ thể. Kỳ quặc thật.

Vừa về tới nhà, Giang Nhuyễn lập tức chạy ra, đi sát sau lưng tôi, vừa đi vừa tra hỏi cả buổi chiều tôi với Phó Mặc làm gì. Nghe xong tôi nói chỉ ngồi giảng bài cả buổi, chị ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Sáng thứ Hai vào lớp, tôi vẫn hơi run. Cú vả ngược này… đúng là quê chết đi được. Tôi lết hai cái chân run lẩy bẩy vào lớp. Nhưng bất ngờ là, không hề có tiếng cười nhạo như tưởng. Trái lại, mọi người còn tỏ ra thân thiện khác thường.

Học xong một tiết, ngay cả mấy đứa hay cà khịa cũng nghiêm túc.

“Chỉ tỷ, bà ghê thiệt đấy. Dính đòn mạnh vậy mà vẫn gượng dậy học tiếp, đúng là siêu nhân.” …Thôi thì cứ coi như tụi nó đang khen tôi đi.

“Thật đó, Chỉ tỷ, bà không thấy dạo này cả lớp học hành máu lửa hẳn lên sao?”

Ờ nhỉ. “Còn không phải vì bà sao! Mấy đứa trong lớp nói: ‘Đến Chỉ Chỉ còn bắt đầu học rồi, tụi mình mà còn không học thì quê chết!'”

…Cảm ơn hen.

Nhân giờ giải lao, tôi lôi quyển bài tập ra tính vài câu. Vừa cầm bút lên, khóe mắt lướt thấy Giang Nhuyễn và Phó Mặc đi ra ngoài cùng nhau. Hử? Tôi lén lút đi theo. Hình như Giang Nhuyễn đang nói gì đó với Phó Mặc.

Phó Mặc mặt xị xuống, ỉu xìu như trái chuối thối. Tự dưng tôi nảy ra một suy nghĩ táo bạo: Phó Mặc đang thích Giang Nhuyễn, nên mới tiếp cận tôi để lấy lòng. Nhưng Giang Nhuyễn không muốn dính líu, cố tình cắt đứt toàn bộ kết nối giữa tôi với cậu ta.

Đợi Giang Nhuyễn đi rồi, tôi hùng hổ bước tới Phó Mặc:

“Tôi cảnh cáo cậu, nếu muốn theo đuổi Giang Nhuyễn thì đợi sau kỳ thi đại học đi! Nếu cậu làm ảnh hưởng tới việc thi đại học của chị ấy, tôi không tha đâu!”

Phó Mặc cười khổ:

“Sao cả hai người đều nói cùng một bài vậy?”

Hả?

“Giang Nhuyễn tưởng tôi đang theo đuổi cậu, bảo tôi đợi thi xong đại học rồi hẵng tỏ tình, sợ ảnh hưởng tới việc học của cậu.”

Ờ… thì ra Giang Nhuyễn lo chuyện tôi với Phó Mặc ra ngoài một mình sẽ gây ảnh hưởng… đến kết quả học tập của tôi? Tuyệt thật. Thêm một lần xấu hổ nữa.

Trong một tháng tiếp theo, tôi ăn ngủ theo kiểu… tàn phá bản thân để học hành.

Từng bài toán khô khốc được tôi cặm cụi giải hết lần này đến lần khác.

Từng mảng kiến thức từng bị tôi lãng quên được ôn đi ôn lại.

Tôi không nhớ nổi mình đã khóc bao nhiêu đêm vì đống đề thi rối rắm ấy nữa.

Rồi kết quả kỳ thi thử lần hai cũng có.

Tôi vượt lên 5 hạng!

Cuối cùng cũng thoát khỏi lời nguyền “đội sổ”!