Thấy tôi ra ngoài, họ kéo tôi sang một bên, hạ giọng hỏi:
“Ngủ chưa con?”
Tôi lắc đầu, hơi bất ngờ:
“Sao ba mẹ biết?”
Ba tôi nhăn mặt:
“Biết mấy hôm nay rồi. Ba mẹ còn nhờ bác sĩ gia đình kê thuốc, trộn vào cơm cho con bé mà chẳng ăn thua…”
Tôi mang ly sữa vào cho chị ấy.
Hơn một tiếng sau, hơi thở chị ấy mới đều đặn hơn, tôi mới lặng lẽ ra ngoài.
Ba mẹ vẫn còn đi vòng vòng ngoài cửa. Đến khi biết chị ấy đã ngủ, họ mới chịu về phòng nghỉ.
Tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo.
Hôm sau đến trường, tôi đặc biệt dặn tài xế tối không cần tới đón.
Cũng giống như phần lớn bạn trong lớp, nhà chúng tôi cách trường khá xa.
Mọi người mất ngủ phần nhiều là do não bộ không kịp chuyển trạng thái, nếu có khoảng một tiếng đi bộ, biết đâu có thể giúp não “chuyển kênh” nhẹ nhàng hơn.
Vả lại, vận động cũng có thể hỗ trợ giấc ngủ.
Trừ vài người có tài xế đưa đón, đa phần đều đi học bằng xe đạp.
Thế là… trước giờ tan học, tôi lén rút van bánh xe của mấy đứa đó.
Đám bạn học lờ đờ ngáp ngắn ngáp dài cuối cùng cũng có chút sinh khí.
Đứa thì gào ầm lên:
“Ai là cái đồ trời đánh rút van xe của tôi đấy?!”
“Ông ơi ông làm gì mà hét, cái van thôi mà— Mẹ nó! Xe tôi cũng bị rút mất rồi?!”
……
Tôi kéo Giang Nhuyễn chạy vội khỏi hiện trường tội ác.
Thấy không có tài xế chờ ngoài cổng, Giang Nhuyễn hơi ngạc nhiên. Tôi kiếm đại một lý do để lảng sang chuyện khác.
Cuối cùng, sau một quãng đường dài lê lết về nhà,
Cả tôi và chị ấy đều mệt bở hơi tai.
Giang Nhuyễn ăn tối qua loa rồi lên phòng ngủ luôn.
Ba mẹ tôi nhìn mà ngạc nhiên ra mặt.
Tôi cũng mệt muốn lả, vừa ngả xuống giường là ngủ đến nơi.
Đúng lúc đó, điện thoại vang lên thông báo tin nhắn từ Phó Mặc.
“Chuyện xe đạp hôm nay… là cậu làm đúng không?”
!!!
Tôi bật dậy như cá mắc cạn.
Không lẽ cậu ta định lấy chuyện này ra uy hiếp tôi?
Cậu ta nhắn tiếp:
“Tôi chỉ muốn hỏi một chuyện: tại sao không rút van xe của tôi? Là tôi không xứng đáng à? Sao lại phân biệt đối xử?”
???
Anh trai ơi, ngày nào cũng có tài xế riêng đưa đón, còn quan tâm tôi có rút van xe hay không á?
Đúng là gần kỳ thi đại học, tinh thần mọi người đều hơi… mất phương hướng.
Hôm sau đến lớp, có thể thấy rõ số lượng người ngáp ngắn ngáp dài đã giảm đáng kể.
Giang Nhuyễn cũng quay lại trạng thái học bá thần thánh như thường.
Mấy bạn học còn đang tám:
“Không đùa đâu nha, tôi thấy đi bộ về nhà đúng là giúp ngủ ngon thật đấy. Tối qua tôi về tới nhà là đổ vật ra ngủ luôn!”
“Tôi cũng vậy nè! Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, nếu tìm được cái tên đã rút van xe hôm qua, tôi vẫn phải táng cho nó một trận!”
Tê…
Tôi rụt cổ, lặng lẽ chuồn khỏi hiện trường.
Tan học, mệt rũ người, gục luôn xuống bàn đợi Giang Nhuyễn thu dọn đồ.
Bất ngờ cả lớp xôn xao.
“Ai thế kia?”
“Không biết nữa.”
Tôi chẳng thèm để tâm, tiếp tục gục bàn nghỉ ngơi. Bỗng ai đó mạnh tay kéo tôi dậy, theo sau là một tiếng khóc la cực lớn:
“Con gái của mẹ ơi, con chê mẹ nghèo mẹ không trách con… nhưng con có thể về nhìn ba con một lần được không? Ông ấy đang hấp hối, trước khi chết chỉ muốn gặp con một lần thôi…”
Tôi trợn tròn mắt—là mẹ ruột. Bà kéo cả cảnh sát tới trường làm loạn.
Mấy bạn học chỉ trỏ ầm ĩ:
“Gì vậy? Không phải cô ấy là con nhà giàu sao? Người kia là mẹ cô ấy hả?”
“Không phải, nghe bảo bị trao nhầm hồi nhỏ. Giang Nhuyễn mới là thiên kim thật cơ.”
Tôi đỏ hoe mắt, đứng chết trân giữa đám đông.