Thiên Kim Giả Gả Cho Thái Tử Thật

Chương 1



Ngày thân phận thiên kim giả của ta bị vạch trần, ta bị ném đến thôn trang, chịu tận cùng lăng nhục của thiên kim thật.

Để thoát thân, ta đ.á.n.h bậy đ.á.n.h bạ gả cho một Thái t.ử thật đang lưu lạc bên ngoài.

Vào ngày hắn khôi phục địa vị và nghênh cưới thiên kim thật, ta mang theo nữ trang quý giá trốn khỏi Đông cung, hắn vậy mà ngay cả hôn phục cũng chưa kịp thay đã đuổi theo.

Suốt chặng đường thúc ngựa chạy như điên, ta đang mang thai, nôn đầy lên người hắn.

Thế nhưng hắn lại nói, không thể chậm trễ, sợ lỡ mất giờ lành động phòng của hắn và Thái t.ử phi.

1

Ta là thiên kim giả được Cao phủ nuôi dưỡng mười mấy năm, vào ngày thiên kim thật Cao Hằng trở về, ta bị đuổi đến thôn trang để sống nốt quãng đời còn lại.

Để thoát khỏi sự sỉ nhục của Cao Hằng, ta gả cho một thư sinh nghèo tiện tay cứu được.

Nói là gả, thực ra là ép gả, bởi vì hắn không trả nổi số tiền hai mươi lăm lượng ba trăm bốn mươi hai văn mà ta đã bỏ ra để cứu hắn.

Cao phủ biết chuyện ta chứa chấp một nam t.ử, sợ ta làm bại hoại danh tiếng của Cao gia, liền vội vã đuổi ta và Dương Lăng ra khỏi thôn trang.

Tính tình Dương Lăng lạnh lùng, trên đường lên kinh ứng thí gặp phải cướp, lúc aáy trên người không có một đồng nào lại còn nợ ta một khoản tiền khổng lồ, rơi vào đường cùng mới kết thành phu thê với ta, đưa ta cùng đi đến kinh thành.

Hắn đọc đầy bụng kinh luân, thuận lợi vượt qua các kỳ thi vào đến thi đình.

Ngay vào ngày thi đình, ta mang theo đứa con chưa chào đời của mình đứng ở ngoài cửa cung đợi hắn.

Chờ mãi chờ hoài không thấy bóng dáng Dương Lăng đâu, lại chờ được tin tức Hoàng đế tìm lại được Thái t.ử đã thất lạc nhiều năm.

Chỉ thấy các triều đình mệnh quan và thị vệ ra ra vào vào cửa cung, ta loáng thoáng nghe thấy: "Thái t.ử lưu lạc bên ngoài những năm qua, mai danh ẩn tính thành Dương Lăng..."

Bàn tay nắm khăn lụa của ta siết c.h.ặ.t, bàn tay còn lại không tự chủ được mà áp lên bụng dưới.

Không lâu sau đó, ta nhìn thấy kiệu của Cao gia, Cao Hằng ở bên trong vén rèm lên, thò đầu ra ngoài cửa sổ thúc giục.

Ta vội vàng quay đầu sang hướng khác, để tránh bị nàng ta nhận ra.

"Đích nữ Cao gia, trời sinh đã mang mệnh phượng hoàng." Câu nói này là năm xưa khi dạy dỗ ta cao phụ đã nói, lúc đó ông ta còn xem ta như minh châu trên tay, bắt ta học tốt lễ nghi, để ngày sau có thể gánh vác nổi trọng trách Đông cung.

Chẳng bao lâu sau, đương kim Thái t.ử Tiêu Tầm tiến cung.

Ba năm trước hắn ta vẫn là Bình Vương, vì muốn liên thủ với Cao gia nên từng vài lần tỏ ý lấy lòng ta.

Sau đó Cao phụ cũng thuận theo ý hắn ta, hứa gả ta cho hắn ta, lại dâng tấu lên Hoàng thượng khen ngợi Bình Vương hiền đức, có thể đảm nhiệm ngôi vị Thái t.ử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nhưng ngay trước đại hôn một tháng, Cao Hằng nhận tổ quy tông với Cao gia.

Đối mặt với ta và Cao Hằng cùng quỳ trên mặt đất, hắn ta không một chút do dự đỡ Cao Hằng dậy: "Cô đã nói rồi, Thái t.ử phi chỉ thuộc về nữ nhi Cao gia."

Lời nói dịu dàng, đến nửa phần ánh mắt cũng chưa từng lưu lại trên người ta.

Ta nhìn Tiêu Tầm vẻ mặt đầy vẻ lo lắng, trái tim cũng rơi xuống hầm băng.

Ta là thiên kim giả, nhưng Dương Lăng lại là Thái t.ử thật.

Hắn đối với ta, rồi cũng sẽ giống như Tiêu Tầm đối với ta ngày trước.

"Con à, ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách."

Ta ôm nặng trĩu tâm tư trở về nơi ở của ta và Dương Lăng thu dọn, quần áo của hắn đa phần đều do ta mua, dù sao ngày sau hắn cũng không dùng tới nữa, ta dứt khoát đem bán hết sạch.

Dù sao sau này ta còn rất nhiều chỗ cần dùng đến tiền.

Ta hài lòng vỗ vỗ túi tiền nặng trịch, đeo lên khăn gói chuẩn bị rời đi.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Nhưng vừa đẩy cửa ra, nghênh đón ta chính là một đám thị vệ đen nghịt.

Dương Lăng, không, là Thái t.ử thật. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen, nửa khuôn mặt giấu trong bóng tối, một nửa phản chiếu ánh đèn dầu, đáy mắt lạnh băng.

"Xem ra cô đến thật đúng lúc, quả nhiên là tâm ý tương thông với Trắc phi."

Năm ngón tay siết lại, ta nắm c.h.ặ.t mồ hôi trong lòng bàn tay, dời mắt đi: "Điện hạ nhận lầm người rồi, phu quân của dân nữ họ Dương tên Lăng."

"Ồ?" Chân mày Dương Lăng hơi nhướn lên, bị ta chọc đến tức cười: "Ban đầu là ai quấn lấy cô bắt cô trả lại nàng hai mươi lăm lượng ba trăm ba bốn mươi..."

Lời còn chưa dứt, ta đã tiến lên một bước rúc vào cánh tay Dương Lăng, dưới ánh mắt rực lửa của đám thị vệ xung quanh nói: "Điện hạ thật khéo trêu chọc thiếp thân."

Dương Lăng căn bản không có ý định thả ta đi, có lẽ là không muốn bản thân phải gánh chịu tội danh ruồng rẫy thê nhi.

Lên xe ngựa ta thu mình vào trong góc, cố ý giữ khoảng cách với Dương Lăng.

Chung chăn chung gối lâu như vậy, cuối cùng ngay cả tên thật của hắn ta cũng không biết, thật sự là nực cười.

"Tên của cô là Tiêu Dương," Ngay lúc ta đang thất thần, đầu ngón tay ấm áp trượt nhẹ trong lòng bàn tay, ngứa ngáy râm ran, là Tiêu Dương đang viết tên của hắn cho ta xem.

"Lăng, là họ của Mẫu hậu. Cho nên cô mới đổi tên thành Dương Lăng."

Tiêu Dương chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn thấu nỗi lo âu của ta: "Nàng yên tâm, cô đã cưới nàng, tuyệt đối không bỏ mặc nàng mà đi."