Thiên Kim Giả Gả Cho Thái Tử Thật

Chương 3



"Trước đây khi thiếp thân bị các quý nữ bắt nạt, Tiêu Tầm từng ra tay giúp đỡ, về tình về lý, thiếp thân cũng nên đi..."

Tiếng chén sứ giòn giã vỡ tan, nước trà nóng bỏng b.ắ.n ra bốn phía, hòa cùng tươi huyết chảy xuống, mu bàn tay trắng nõn lập tức ửng đỏ.

Ta kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Tiêu Dương, móc ra khăn tay định băng bó cho hắn.

"Ba ngày sau Tiêu Tầm rời kinh, đến lúc đó cô sẽ sai người đưa nàng tới cổng thành." Tiêu Dương tránh né bàn tay của ta, trong giọng điệu không dò ra chút cảm xúc nào.

Ba ngày sau, chính là ngày Tiêu Dương cùng Cao Hằng thành thân.

Tới khi đó, những lễ nghi phiền toái nhất định sẽ khiến Tiêu Dương bận đến tối tăm mặt mũi, không cách nào phân thân, thật đúng là cơ hội trời ban.

"Trà cụ ở chỗ nàng không tốt, cô sẽ sai người đưa vài bộ mới tới." Tiêu Dương liếc nhìn chén trà vỡ vụn trên mặt đất, đứng dậy nói: "Qua vài ngày nữa cô lại đến thăm nàng..."

"Thiếp thân cung tiễn ddiện hạ!" Lời còn chưa dứt, ta đã hành lễ tiễn đưa.

Tiêu Dương khẽ há miệng nhìn ta nửa ngày, muốn nói lại thôi mà nhếch khóe môi, đuôi mắt mang theo sự giễu cợt nhàn nhạt, ngay sau đó không ngoảnh đầu lại bước đi vội vã.

Đợi đến khi Tiêu Dương hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt ta mới triệt để thả lỏng người, trước kia lúc hắn chán ghét ta, ta còn có thể mặt dày mày dạn dính lấy hắn, giờ đây thân phận chắn ngang trước mắt, ở riêng với nhau thêm một khắc liền khiến người ta sức cùng lực kiệt.

3

Ngày Tiêu Dương và Cao Hằng thành thân, sự náo nhiệt lấp đầy Đông cung, khiến tiểu viện hẻo lánh lạnh lẽo này có vẻ lạc lõng vô cùng.

"Trắc phi, đến lúc phải khởi hành rồi." Tỳ nữ Hạ Tịch đến nhắc nhở ta: "Đường đến cổng thành trùng một đoạn với đường kiệu hoa của Thái t.ử phi đi qua để vào Đông cung. Hôm nay đại hỷ, bất kỳ xe kiệu nào cũng không được xung đột với kiệu hỷ của Thái t.ử phi, người cần phải đi bộ một đoạn."

Hạ Tịch rụt rè nói, đôi mắt hạnh chăm chú quan sát sắc mặt của ta, có lẽ sợ ta sẽ nổi giận.

"Được, chúng ta đi nhanh một chút, đừng để lỡ thời gian." Ta cười thản nhiên, không biết là đang lừa nàng ấy hay đang tự lừa chính mình.

Ta quay về phòng, đặc biệt chọn một bộ quần áo có đường may tinh xảo, bên trong mặc bộ bố y mà ngày đó ta mang theo, trang sức quý giá đều đeo hết lên người, khiến cổ ta có chút mỏi nhừ.

Ta nhìn bản thân châu ngọc đầy đầu, hoa phục khoác lên người ở trong gương, vậy mà lại bật cười thành tiếng.

Những thứ này nếu đem cầm cố, kiểu gì cũng đáng giá một căn nhà.

Vốn tưởng đi gấp sẽ không chạm mặt đội ngũ đón dâu, nào ngờ mới đi được một đoạn, đối diện đã thấy Tiêu Dương cưỡi đại mã đi về phía ta.

Bộ hôn bào đỏ rực càng tôn lên nước da trắng ngần của hắn, sắc hồng nhạt ửng nhẹ trên gò má, khiến gương mặt nghiêm nghị vô tình thường ngày bỗng trở nên nhu hòa hơn.

Phía sau hắn là đội nghi trượng dài dằng dặc, còn Cao Hằng thì đang ngồi ở trong kiệu.

Thái t.ử cưới vợ, đại hỷ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bá tánh lũ lượt kéo ra vây xem, tiếng bàn tán hòa lẫn với tiếng nhạc khí, ồn ào đến mức khiến tai ta đau nhói.

Đến khi hoàn hồn, ta phát hiện Tiêu Dương đã đến trước mặt từ lúc nào, ánh mắt hắn vừa vặn đối diện với ta.

Nét vui vẻ trên mặt hắn rút sạch, cơ hàm kéo căng, giống như vừa nhìn thấy thứ gì đó xui xẻo.

Sự lạnh lẽo lan tràn trong lòng, từng tia đau đớn gặm nhấm tâm can, như loài độc trùng khát m.á.u, bào mòn chút tình ý đến cạn kiệt.

"Trắc phi, Trắc phi."

Khi bừng tỉnh, nghi trượng đón dâu đã đi xa tít tắp, trước mắt chỉ còn lại Hạ Tịch đang đầy lo lắng.

Khuôn mặt lạnh ngắt, quệt một cái đã đầy một tay nước mắt.

"Trắc phi đừng đau lòng, điện hạ vẫn để tâm đến người mà..." Hạ Tịch nói rồi lấy khăn tay lau nước mắt cho ta.

Ta nắm lấy tay Hạ Tịch, mím môi cười, đem tất cả sự chua xót nơi đầu môi nuốt ngược vào bụng.

"Hôm nay đại hỷ, sao ta lại đau lòng cho được. Ta chỉ là bị bộ trang sức này đè đến mỏi cổ, đau quá nên mới khóc thôi."

"Đi thôi, kẻo lỡ thời gian."

Đi rồi, thì sẽ không bao giờ quay lại nữa.

Chuỗi Phật châu trên cổ tay bị dùng lực giật đứt, rơi rụng đầy đất.

Đây vốn là thứ Tiêu Dương tặng ta vào ngày hai chúng ta thành thân, đêm xuân tình nồng, không biết từ lúc nào cổ tay lành lạnh, nhìn lại thì đã có thêm chuỗi Phật châu này.

Châu tán, tình đoạn, duyên đã tận.

"Đây là tín vật định tình của Điện hạ và ta!" Ta kinh hô: "Sao tự nhiên lại đứt thế này..."

Hạ Tịch và đám thị vệ bên cạnh ta đồng loạt ngẩn ra, ta thúc giục: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau giúp ta tìm! Nếu thiếu một hạt, coi chừng cái mạng nhỏ của các ngươi!"

"Còn không mau nhặt Phật châu cho Trắc phi?" Hạ Tịch tưởng ta thực sự đau buồn quá độ, cúi người kéo đám thị vệ cùng nhau tìm kiếm.

Đợi đến khi tất cả thị vệ đều dồn ánh mắt xuống mặt đất, ta lặng lẽ dời bước chân.

Vừa ra khỏi tầm mắt của bọn họ, ta lập tức tháo sạch trang sức trên người, cải trang thành dáng vẻ của một phụ nữ giản dị, sau khi đem trang sức đi cầm từng thứ một, ta vội ra khỏi kinh thành.

Đêm buông xuống, gió lạnh dần lên, nhưng ta không dám dừng bước.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Lá cây bị gió thổi xào xạc, trong tiếng gió rít ẩn hiện vài tiếng sói hú.