Thiên Kim Giả Gả Cho Thái Tử Thật

Chương 6



Ta giãy giụa, cổ tay bỗng truyền đến cảm giác lành lạnh, chính là chuỗi Phật châu bị ta giật đứt hôm nay.

"Đêm xuân đáng giá ngàn vàng, điện hạ ở chỗ thiếp thân thì một văn tiền cũng không đáng đâu." Ta cười nhạo nói.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Trong mắt Tiêu Dương loé lên một tia đau cót, hắn tự giễu cười một tiếng: "Là cô ở trong mắt nàng một văn tiền cũng không đáng thì  có."

"Từ đầu đến cuối, cô ở trong mắt nàng chẳng qua chỉ là kẻ thế thân của hắn ta."

"Cô thay hắn ta cưới Cao Hằng, nàng vui lắm phải không?"

"Đứa trẻ là của cô, nàng cũng vậy, muốn cùng hắn ta cao chạy xa bay ư? Cô không cho phép!"

"Thế thân..." Ta chưa từng coi Tiêu Dương là kẻ thế thân, lập tức ngẩn người tại chỗ.

Ngón trỏ ấm áp chặn đứng bờ môi ta, chén trà bên cạnh bị gạt đổ, vỡ tan tành khắp đất.

"Chẳng lẽ không phải sao?" Tiêu Dương cười lạnh, ánh mắt liếc về phía ngoài cửa, một bóng người đang in trên giấy dán cửa sổ.

Chân mày Tiêu Dương hơi nhướng, ra hiệu bảo ta đừng lên tiếng.

"Khắp kinh thành ai cũng biết Tiêu Tầm thích mặc bạch y, vậy mà sau khi cô và nàng thành thân, nàng làm cho cô không ít quần áo, đa phần đều lấy màu trắng làm chủ."

"Mà khi thân phận của nàng chưa bị vạch trần, nàng và Tiêu Tầm có thể nói là tình đầu ý hợp, cho đến tận ngày hôm nay, trong kinh vẫn lưu truyền giai thoại của hai người."

"Hơn nữa, hôm nay cô bắt gặp nàng, nàng mặc đầy vàng ngọc trên người, chẳng lẽ không phải là do dụng tâm ăn mặc để đi gặp hắn ta?"

Ta và Tiêu Dương bốn mắt nhìn nhau, mãi một lúc lâu vẫn chưa thể hoàn hồn từ trong sự chấn động.

Ta không hề cố ý may quần áo màu trắng cho Tiêu Dương, chọn vải thuần túy là vì cảm thấy thuận mắt mà thôi. Hơn nữa, Tiêu Tầm thích mặc bạch y từ bao giờ?

Tiêu Tầm có ý đồ liên thủ với Cao gia, sao có thể để "giai thoại" giữa hắn ta và ta lưu truyền khắp kinh thành?

Tất cả những điều này rõ ràng là có người cố tình châm ngòi thổi gió trước mặt Tiêu Dương, mục đích là để giữa ta và Tiêu Dương dần sinh ra hiềm khích...

"Người đi rồi." Giọng nói của Tiêu Dương kéo hồn ta trở về.

"Vừa rồi đều là cố ý làm vậy, nàng đừng để trong lòng." Tiêu Dương lại nói.

"Vậy điện hạ thì sao? Điện hạ là tin hay là không tin?" Bàn tay dưới lớp chăn siết c.h.ặ.t thành một đoàn, ta nhắm hai mắt lại, giống như một phạm nhân đang đợi hành hình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiêu Dương bất lực thở dài một tiếng: "Nếu cô nói tin, nàng có bằng lòng giải thích không?"

Ta bị câu hỏi ngược của Tiêu Dương làm cho nghẹn lời, nửa ngày sau mới chậm rãi đáp: "Nếu điện hạ đã tin, vậy thì thiếp thân không còn lời nào để nói."

"Nàng đúng là cái tính khí này." Tiêu Dương bưng bát t.h.u.ố.c bên cạnh lên: "Cô hỏi nàng hai lần về Tiêu Tầm, lần nào nàng cũng không chịu giải thích, nàng có biết hôm nay ở trên ngựa nhìn thấy nàng 'dụng tâm ăn mặc', Cô hận không thể lập tức nhảy xuống ngựa bắt sống nàng đi không."

"Nếu không phải hôm nay lúc đuổi theo nàng dò nghe được nàng đem tất cả y phục trang sức đáng giá đi cầm sạch sẽ, cô thật sự sợ bản thân không nhịn được mà nửa đường chặn g.i.ế.c Tiêu Tầm."

Gương mặt Tiêu Dương đầy vẻ nghiêm nghị, nghiêm túc đến đáng sợ.

"Nói đi nói lại điện hạ vẫn là không tin ta." Ta chậm rãi dời mắt đi, cõi lòng không khỏi lạnh ngắt.

"Nàng thì đã từng tin cô được nửa phần chưa?" Tiêu Dương vừa thổi thìa t.h.u.ố.c vừa đút t.h.u.ố.c đến bên miệng ta: "Từ khi cô khôi phục địa vị đến nay, nàng cũng không chịu đến tìm cô, ba lần bảy lượt muốn bỏ trốn."

Vừa mở miệng, vị đắng ngắt đã bị đút vào trong, khiến người ta phải nhíu c.h.ặ.t lông mày.

"Nàng thật sự cho rằng đám thị vệ nhặt chuỗi Phật châu này mất tới hơn nửa canh giờ sao? Nàng thật sự nghĩ rằng tự dựa vào sức mình mà có thể ra khỏi cổng thành?"

Tiêu Dương thong thả ung dung thổi t.h.u.ố.c, đem câu hỏi ném ngược lại cho ta.

Tim ta đập mạnh một tiếng —— Việc khiến Tiêu Dương hiểu lầm ta coi hắn là kẻ thế thân, việc để ta cao chạy xa bay, đứng sau lưng chẳng qua là muốn ta trực tiếp biến mất, còn về kẻ muốn ta nhường đường là ai, đáp án không cần nói cũng biết.

Nước t.h.u.ố.c từng ngụm từng ngụm được đút vào, vị đắng chát hòa lẫn với mớ cảm xúc trong lòng thành một đoàn.

"Sau khi nhận được tin tức cô liền không quản thời gian đến tìm nàng, chỉ sợ chậm một bước nàng sẽ rơi vào ổ phục kích trong bóng tối. Còn nàng thì sao? Chỉ toàn nói những lời tổn thương người khác." Ngụm t.h.u.ố.c cuối cùng được đút vào miệng, cơn giận trên người Tiêu Dương cũng tiêu tán.

Ta nén vị đắng chát mà phản bác hắn: "Lời của điện hạ chẳng lẽ không tổn thương người khác sao?"

Vừa thốt ra lời ta mới bừng tỉnh đại ngộ, câu nói kia không phải nói cho ta nghe, mà là nói cho kẻ phục kích trong bóng tối! Còn Tiêu Dương thúc ngựa chạy gấp, chẳng qua là muốn đưa ta nhanh ch.óng về thành...

Ngón tay thon dài rõ ràng khớp xương mân mê chuỗi Phật châu trên cổ tay, ánh mắt Tiêu Dương trĩu xuống: "A Miên, là cô không tốt, khiến nàng động t.h.a.i khí, để nàng ta làm tổn thương nàng."

"Nhưng nàng có từng nghĩ qua, chính vì nàng và cô không đủ tin tưởng, đồng sàng dị mộng, mới suýt chút nữa gieo thành đại họa."

Từng chữ gõ mạnh vào tim, ta không thể phản bác.

Năm ngón tay đan vào năm ngón tay, lòng bàn tay ấm áp áp lên, đem bàn tay ta sưởi ấm: "Bây giờ hoành thánh cũng ăn xong rồi, cơn giận cũng nên tiêu tan rồi chứ?"