Thiên Kim Giả Gả Cho Thái Tử Thật

Chương 9



"A Miên ngươi không biết đâu, ba năm nay, ca ca luôn chưa từng thành thân."

Lời của Tống Uyển Nghê khiến ta không khỏi giật mình kinh hãi, nàng ấy thấy vậy thở dài một tiếng: "Thực ra... sau khi Tiêu Tầm đổi sang cưới Cao Hằng, ca ca liền nghĩ đủ mọi cách xin Cao gia cưới ngươi. Ngặt nỗi Cao Hằng kia trăm phương ngàn kế cản trở, toàn nói những lời ghê tởm người khác."

"Ca ca khó khăn lắm mới dò hỏi được ngươi ở Trấn Giang, vốn định qua đó tìm ngươi, lại nghe được tin ngươi đã gả cho người ta."

"Năm ngoái ca ca được phái đi xa trị thủy, lúc hồi kinh trên đường bị trì hoãn hồi lâu. Ta nghĩ, huynh ấy nhất định là đã lén lén lút lút đến Trấn Giang thăm ngươi rồi."

Câu sau của Tống Uyển Nghê càng làm ta chấn động hơn câu trước, ta nhớ tới một chuyện lạ thường lúc ta ép gả cho Tiêu Dương năm xưa. Sau khi hắn đồng ý, việc đầu tiên đề xuất chính là bảo ta lập tức rời khỏi thôn trang, lúc đó hắn không màng đến vết thương chưa lành, ngay trong ngày liền lên đường rời đi.

Năm ngoái lúc Tiêu Dương cần lên kinh ứng thí, cũng là vội vội vàng vàng đưa ta rời khỏi Trấn Giang, nói cái gì mà sợ trên đường bị trì hoãn, nhưng cuối cùng lại tới kinh thành sớm tận hai tháng...

Hôm nay trên yến tiệc Cao Hằng hiến nghệ, dùng một điệu múa làm kinh diễm cả bốn chỗ ngồi, có thể thấy mấy năm nay nàng ta luyện tập vô cùng khắc khổ.

Nụ cười của Cao Hằng ngưng dọng  vào khoảnh khắc nhìn về phía Tiêu Dương, đầy vẻ không cam lòng dời ánh mắt đi.

Nửa ngày sau, nàng ta phóng ánh mắt lên người ta, bờ môi đỏ mấp máy: "Điệu múa này của nhi thần từng là nhờ tiếng cầm của muội muội khơi gợi linh cảm, hay là hôm nay để muội muội gảy một khúc, để góp vui cho phụ hoàng?"

Tim đập mạnh một tiếng, ta ngơ ngác nhìn về phía Hoàng đế trên ngai cao, phát hiện ông ta cũng đang nhìn mình.

Còn chưa đợi ta đứng dậy, Tiêu Dương đã mở miệng thay ta khước từ: "Trắc phi t.h.a.i khí chưa vững, Thái y nói không nên lao lực, cứ để lần sau đi."

Sắc mặt Cao Hằng trở nên vô cùng khó coi, đứng ở giữa điện, tiến thoái lưỡng nan.

"Người trong điện đều bị khơi gợi sự tò mò, là Trắc phi thì đã sao?"

Chiêu Đế nhìn ta đ.á.n.h giá, dù là lời thương lượng nhưng trong giọng điệu của ông ta lại chẳng cho ta bất kỳ chỗ nào để từ chối.

Vì ta là Thái t.ử Trắc phi, không thể ngồi cùng chỗ với Tiêu Dương, lúc này ta không thấy được sắc mặt của hắn, chỉ có thể nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trở lại trên mặt Cao Hằng ở không xa.

Cầm kỳ thi họa, kỹ nghệ cao siêu phần lớn đều nhờ cần cù. Những năm rời kinh thành ta đến chạm vào cũng chẳng hề chạm tới, dù năm xưa kỹ nghệ có cao siêu thế nào, cũng là chuyện của năm xưa rồi.

Tất nhiên Cao Hằng cũng hiểu đạo lý này, cho nên để ta dâng nghệ sau nàng ta, một là để làm nền cho nàng ta, hai là để ta mất mặt, khiến Tiêu Dương hoàn toàn tuyệt vọng với ta.

Chắc là nàng ta không cam tâm, không cam tâm việc Tiêu Dương ngày ngày đến viện của ta "cãi vã", nhưng đối với "chấp niệm" dành cho ta lại chẳng hề tan biến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nhi thần nay đã sớm lụt nghề, chỉ sợ sẽ khiến phụ hoàng thất vọng."

Ta nhún người nói lời khách sáo từ chối, trong lòng đã sớm chuẩn bị tâm thế để đ.á.n.h đàn.

Không biết vì sao, ta luôn cảm thấy Chiêu Đế ôm ác ý khó hiểu đối với ta.

"Không sao, cứ coi như nghe khúc nhạc đường phố thôi."

Một câu nói rất tùy ý, bề ngoài là tha thứ cho việc ta lụt nghề, thực tế đã sớm xem ta là kẻ không lên được mặt bàn.

Cao Hằng rất hài lòng với hoàn cảnh hiện tại của ta, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đỏ thắm.

Khi ta đi lướt qua Tiêu Dương, hắn đưa tay nắm lấy cổ tay ta.

"Nếu không muốn thì đừng đi."

"Yên tâm, thiếp thân nhất định sẽ đàn thật tốt, không khiến điện hạ mất mặt đâu."

Ta rủ mắt gỡ từng ngón tay hắn ra, đối mặt với ánh mắt hắn, chân mày hơi cau lại, cảm xúc đan xen.

📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!

Ta bỗng nhớ đến khúc nhạc ta nên đàn, là khúc nhạc mà trong ký ức Tiêu Dương thường hay ngâm nga cho ta nghe.

Đầu ngón tay chạm vào dây đàn, tiếng đàn tuôn trào ra, Chiêu Đế phía trên nghe xong thân thể khẽ chấn động, đôi mắt hơi mở to, dường như có chút không biết làm sao.

Tiên Hoàng hậu thiện về âm luật, sinh thời thích nhất tự sáng tác cầm phổ. Cũng từng cầm sắt hòa minh với Chiêu Đế, chỉ là cuối cùng vẫn không thể tránh khỏi việc trở thành vật hy sinh của chính trị.

Tiêu Dương là do tiên Hoàng hậu sinh ra, nhưng lại rất kiêng dè những chuyện liên quan đến âm luật, chỉ khi ta quấn lấy hắn thật c.h.ặ.t, hắn mới qua loa ngâm nga một đoạn.

Vì khúc nhạc này trước kia ta chưa từng nghe, hỏi mãi Tiêu Dương mới nói với ta đó là khúc nhạc mẫu thân hắn hát khi còn sống.

Phần lớn nguyên nhân Tiêu Dương có thể phục vị thành công là vì Chiêu Đế vẫn còn quan tâm đến đứa con này, cho nên ta cả gan đ.á.n.h cược một lần, cược ông ta cũng quan tâm đến tiên Hoàng hậu.

Đồng thời ta cũng đang cược, liệu ta đối với Tiêu Dương có phải cũng chỉ là một quân cờ hay không.

Thời gian Tiêu Dương đưa ta rời đi và lúc Tống Viễn Thanh đến tìm ta thật quá trùng hợp, ta không thể không nghĩ, liệu đây có phải đã sớm có mưu đồ từ trước.