Thiên Kim Giả Trong Show Truyền Hình Ăn Dưa

Chương 120



Người đàn ông kiềm chế sự hứng thú trong lòng, từ chối ngay lập tức.

Hắn ta muốn kiếm tiền, nhưng so với việc bị kiện thì kiếm tiền cũng không quan trọng đến vậy.

Hơn nữa, hắn còn có thể săn tin khác, gần đây có một ngôi sao đang lên lén kết hôn với một quý bà giàu có, hắn ta đang theo dõi người đó.

Và chuyện đó là thật.

"Tôi còn việc khác phải làm, nếu cô Đàm không có việc gì thì xuống xe ở đây đi."

【Phụ nữ thật là độc ác! Đàm Diệu này xinh đẹp nhưng lòng dạ thì độc ác, theo như cô ta nói, Đường Hinh hình như không hề bắt nạt cô ta, toàn là cô ta tự đi gây chuyện.】

【Bây giờ còn muốn dùng tiền để hủy hoại danh tiếng của người khác, mặc dù ngôi sao có nhiều tin đồn nhưng đúng hay sai trong lòng mọi người đều có cân, ít nhiều cũng ảnh hưởng đến hình ảnh của họ.】

Khi bị đuổi xuống xe, Đàm Diệu tức giận đến mức mặt trắng bệch: "Có tiền mà không kiếm! Thật là ngu ngốc! Đường Hinh làm sao có thể điều tra ra được chứ!"

"Cô đang nói tôi sao?"

Đường Hinh đột nhiên xuất hiện phía sau vai Đàm Diệu, khiến cô ta giật mình suýt ngất.

【Trời ơi! Người dọa người sợ c.h.ế.t khiếp! Cô ta từ đâu nhảy ra vậy, chẳng phải đã đi về phía trước rồi sao!】

Đàm Diệu vỗ n.g.ự.c cố tỏ ra bình tĩnh nói: "Không nói cô, cô nghe lầm rồi. Chẳng phải cô tan làm về nhà sao, sao giờ còn ở đây?"

Đường Hinh giơ cây kẹo hồ lô trên tay: "Tôi định ăn xong rồi về nhà, tôi thấy cô xuống từ chiếc xe tải, người trên xe là bạn trai của cô à?"

Nụ cười trên mặt Đàm Diệu cứng đờ.

【Bạn trai? Bạn trai cái gì! Mắt cô mù à!】

【Bạn trai tôi sao có thể lái chiếc xe như vậy! Một tay săn ảnh bị nhận nhầm là bạn trai, đúng là mắt mũi gì đâu!】

Đường Hinh trong lòng gật đầu, thì ra người trên xe là tay săn ảnh, vậy hai người này rình mò gì ở đây.

Chẳng lẽ có ý đồ xấu với cô?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cô nghĩ gì vậy, tôi làm gì có bạn trai. Tôi đang tập trung vào sự nghiệp, không thể yêu đương." Đàm Diệu nói với giọng chắc nịch, chỉ là việc cô ta làm hoàn toàn trái ngược với lời nói.

Không yêu đương nhưng có thể có bạn tình đúng không, phân chia rõ ràng nhỉ.

Đường Hinh nhìn cô ta cố gắng cãi lại cũng không ép, dù sao đó là việc của cô ta.

"Tôi thấy cô bị đuổi xuống xe đứng đây ngẩn ngơ, nên đến xem sao. Nếu không có gì thì tôi đi trước, trời không còn sớm, cô cũng nên về đi."

Nhìn Đường Hinh thật sự rời đi, Đàm Diệu lại nổi cơn giận.

【Đáng ghét! Đáng ghét! Cô ta không biết khách sáo một chút sao! Có ai lại như thế không!】

Đàm Diệu giậm chân, đột nhiên cảm thấy mặt đất dưới chân không bằng phẳng, nhìn xuống, mới nhận ra mình đang đứng trên nắp cống! Và một bên nắp cống đã bật lên.

"Á! Cứu tôi với!"

Khi hoảng loạn, con người dễ đi vào chỗ nguy hiểm, Đàm Diệu muốn bước qua nhưng lại đúng vào chỗ trống, lập tức biến mất.

Đường Hinh nghe tiếng kêu quay lại, thấy Đàm Diệu biến mất.

Đi nhanh đến mức này sao!

Thực ra nắp cống khi người rơi xuống đã tự động đóng lại, không để lại kẽ hở nào.

"Cứu tôi với! Cứu tôi với! Có ai không cứu tôi với!"

Tiếng kêu yếu ớt từ dưới nắp cống vọng lên, Đường Hinh tò mò bước tới.

【Cứu tôi với! Cứu tôi với! Có ai không cứu tôi với! Tôi thề sẽ không dẫm lên nắp cống nữa!】

Tiếng kêu của Đàm Diệu trong đầu Đường Hinh nghe thấy rõ ràng, mặc dù miệng cô ta không kêu to.

Đường Hinh mở to mắt nhìn nắp cống, rồi dùng sức mở ra một chút, gõ hai cái: "Đàm Diệu, cô có sao không?"