"Đúng vậy, Chu Bác Trầm, em đã từng nghe tên chưa? Anh ấy rất lợi hại."
Nói rồi, Lê Vấn Bắc lại nhớ ra chuyện gì đó, bổ sung:
"Đúng rồi, có lẽ ngày mai anh ấy cũng sẽ đến yến tiệc. Hợp đồng của Chu Bác Trầm sắp hết hạn, gần đây rất nhiều công ty quản lý đều muốn tiếp xúc với anh ấy. Nhưng có người chụp được hình anh ấy ăn cơm với anh cả, dựa theo tính cách của anh cả, có lẽ ngày mai sẽ có không ít minh tinh nổi tiếng đến tham dự."
Anh ta cười cười:
"Em có thể nói trước với bạn cùng phòng, đến lúc đó có thể xin chữ ký của mấy người nổi tiếng đấy."
Lê Kiến Mộc khẽ gật đầu, chợt nhớ ra điều gì đó liền nói:
"Phòng bọn em có một người là fan của anh đấy. Ngày mai anh nhớ…"
Lê Vấn Bắc lập tức ngắt lời, hắng giọng một cái, kéo thẳng cổ áo, vẻ mặt vô cùng tự tin:
"Bạn cùng phòng em sao? Vậy thì anh nhất định phải tiếp đãi thật tốt rồi! Em cứ yên tâm đi!"
Anh ta đã bắt đầu tưởng tượng cảnh ngày mai mình sẽ tỏa sáng thế nào trước mặt các bạn học của Lê Kiến Mộc.
Lê Kiến Mộc cảm thấy có chút kỳ lạ.
Thực ra, cô chỉ định bảo anh hai chuẩn bị sẵn ảnh chụp có chữ ký là được, vậy mà lại kéo theo một chuỗi chuyện rắc rối thế này.
Sáng hôm sau, cả nhà họ Lê đã bắt đầu chuẩn bị từ sớm.
Lê Kiến Mộc và Lê Thanh Thanh đều đã có lễ phục riêng.
Lê Thanh Thanh chọn một chiếc váy công chúa màu hồng nhạt, mềm mại và ngọt ngào, vô cùng phù hợp với khí chất hoạt bát của cô.
Còn Lê Kiến Mộc thì chọn một bộ sườn xám cải tiến màu xanh lục nhàn nhạt. Kiểu dáng đơn giản nhưng tôn lên khí chất thanh tao, vừa nhẹ nhàng mà lại thu hút ánh nhìn. Không rực rỡ chói lóa, nhưng chỉ cần lướt mắt qua một lần cũng đủ để khiến người ta kinh diễm.
Lê Thanh Thanh nhìn cô chăm chú, rồi thốt lên đầy cảm thán:
"Ừm, thật là xinh đẹp! Em cứ nghĩ sườn xám sẽ khiến người ta trông già hơn, không ngờ chị mặc vào lại đẹp đến vậy!"
Nói rồi, cô nàng chạy quanh Lê Kiến Mộc mấy vòng, đột nhiên cảm thấy phong cách của mình có hơi... tầm thường.
Lê Kiến Mộc liếc nhìn bộ váy công chúa của cô ấy, nhẹ nhàng khen:
"Em cũng rất xinh đẹp."
Lê Thanh Thanh lập tức nâng cao cằm, đầy tự hào:
"Đương nhiên rồi! Em xinh đẹp từ trong trứng, mặc gì cũng đẹp hết!"
Một giọng nói châm chọc đột nhiên vang lên:
"Da mặt dày thật."
Tháng 4 này mọi người thích đọc điền văn hay nữ thiên sư nào ^^ Cmt cho Mộng biết nhaaaaaa
Lê Vấn Bắc đi ngang qua, cười nhạt buông một câu trào phúng.
Lê Thanh Thanh lập tức nghiến răng, giận dữ hét lên:
"Lê Vấn Bắc! Anh chán sống rồi đúng không?! Đừng ép em đánh anh!"
Lê Vấn Bắc nhếch môi đầy khiêu khích, nhún vai tỏ vẻ thách thức:
"Ồ? Nói cứ như em có thể đánh được anh ấy. Có bản lĩnh thì nhào vô đi, nào, tới đây— Ui da!"
Anh ta còn chưa kịp nói hết câu thì đã bị hất văng ra, ngã sõng soài xuống đất, trông không khác gì một con ch.ó ăn phân.
Lê Kiến Mộc hơi nhướng mày, ánh mắt lướt qua Lê Thanh Thanh đầy ý tứ sâu xa.
Còn Lê Thanh Thanh thì khiếp sợ nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình.
Vừa rồi… là cô làm sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Cô không cố ý, chỉ là theo bản năng muốn ra tay dạy dỗ anh trai miệng lưỡi độc địa này một chút. Không ngờ lại thật sự hất bay anh ta?
Trong khoảng thời gian này, linh lực của cô đang dần tăng lên. Cô có thể cảm nhận được sự thay đổi của bản thân, nhưng việc kiểm soát nó vẫn còn kém.
Hệ thống trong đầu cũng biết quá ít, dạy dỗ chẳng ra sao, phần lớn đều phải tự mình mò mẫm.
Tiến độ học tập của cô chậm đến đáng thương.
Đến giờ cô vẫn chưa thể cưỡi gió bay lượn như trong tưởng tượng, chỉ có thể nhảy cao hơn người thường một chút, hoặc làm cho những vật nhỏ bay lơ lửng, nhưng cũng chỉ linh nghiệm khi có khi không.
Nhưng đây là lần đầu tiên!
Lần đầu tiên cô thực sự muốn ra tay đánh người— mà lại thành công?
Cô nhìn xuống tấm thảm mềm mại dưới đất, rồi lại nhìn Lê Vấn Bắc đang ôm eo lồm cồm bò dậy.
Do dự một lát, cô lúng túng hỏi:
"Anh… anh không sao chứ?"
Lê Vấn Bắc vuốt eo, quay sang nhìn Lê Kiến Mộc đầy vẻ oan ức:
"Cái gì thế này? Oa, Mộc Mộc! Anh là anh hai của em mà! Dù em có can ngăn cũng không thể chỉ giúp mỗi Thanh Thanh mà không giúp anh được chứ!"
Lê Kiến Mộc nhún vai, giang tay vô tội:
"Không liên quan đến em."
Lê Thanh Thanh cười ha ha, hất cằm đầy đắc ý:
"Ai bảo anh miệng tiện! Em vừa dùng thuật pháp đấy! Lê Vấn Bắc, sau này đừng chọc em, nếu không em sẽ cho anh thấy sự lợi hại của em!"
Lê Vấn Bắc sửng sốt, sau đó đánh giá cô nàng từ trên xuống dưới, vẻ mặt đầy hoài nghi:
"Em á? Ha ha, là heo leo cây hay trâu trèo lên trời cao đây? Sao em có thể c.h.é.m gió thành như vậy được?"
Lê Thanh Thanh lập tức trừng mắt, bĩu môi:
"Anh không tin à?! Em tốt xấu gì cũng là đồ đệ của Lê Kiến Mộc đấy!"
Nói xong, cô dậm chân, quyết định thử lại lần nữa.
Lê Vấn Bắc vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn cô đầy nghi hoặc.
Lê Thanh Thanh khẽ chớp mắt, trong lòng tụ khí, thử tập trung điều khiển linh lực.
Nhưng lần này, chỉ có một cơn gió nhẹ lướt qua, ngoài ra không có gì xảy ra.
Cô cau mày, muốn thử lại, nhưng Lê Vấn Bắc đã bật cười ha hả.
"Được rồi, đừng cố quá. Anh biết hai chị em em hợp tác lừa anh rồi, đừng diễn nữa!"
Hệ thống trong đầu cô lập tức nhảy vào nhắc nhở:
[Ký chủ, cô phải tích tụ linh khí trong lòng bàn tay trước, sau đó làm theo khẩu quyết và cử chỉ tôi dạy thì mới thi pháp được! Nghĩ lại đi, lúc nãy khi cô muốn đánh Lê Vấn Bắc, tay cô đã vô thức nuôi linh khí rồi đấy!]
Lê Thanh Thanh không để tâm, vẫn tiếp tục vung tay múa chân, cố thử thêm lần nữa.
Lê Vấn Bắc lắc đầu, cười cợt:
"Thôi đi, làm như thật ấy. Cứ như có phép— Ui da! Má ơi!"
Anh ta chưa kịp nói xong, chân đã bị một luồng lực đẩy mạnh, lảo đảo suýt ngã.
Ngay khoảnh khắc ấy, một nguồn lực khác giữ anh ta lại.