Dù sao cũng chỉ là trắc phi, Hoàng thượng không mấy để tâm, bèn đáp ứng.
Chỉ có ta biết, Hoàng hậu tính tình mềm yếu nhu nhược, Thất hoàng t.ử lại càng tư chất tầm thường.
Nếu không có ta trù tính, bọn họ căn bản không đi được đến hôm nay.
Giờ họ ở địa vị cao, mỗi ngày nơm nớp lo sợ, gấp gáp cần ta đến chống đỡ cục diện.
Hai mẫu nữ ở Trấn Bắc hầu phủ chẳng những không gây chuyện, trái lại còn vội vã tiễn ta đi như tiễn ôn thần.
Hầu gia Mộ Phong lại càng không cần nói, được làm nhạc phụ của Thái t.ử, ông ta cầu còn không được.
Ta gả cho Thái t.ử chưa đầy một năm, Hoàng thượng bệnh nặng.
Triều chính giao vào tay Thái t.ử.
Quần thần không ngờ hắn tuổi còn nhỏ mà có thể xử lý mọi việc đâu vào đấy, kín kẽ không sơ hở, đều tán thưởng không thôi, càng thêm ủng hộ Thái t.ử.
Năm sau, Hoàng thượng băng hà, Thái t.ử đăng cơ.
Việc đầu tiên hắn làm chính là phong ta làm Hoàng hậu.
Cả triều đều phản đối, cho rằng Hoàng thượng nên cưới nữ t.ử danh môn xuất thân cao quý, tuổi tác tương xứng làm hậu.
Nhưng mặc cho họ vào triều hay dâng tấu, đều không gặp được Hoàng thượng, cũng chẳng thấy được Thái hậu.
Hoàng thượng bị gò bó bao năm, sớm đã chạy đi vui chơi.
Cho dù có gặp, cũng chỉ buông một câu:
“Mọi việc cứ để Hoàng hậu làm chủ!” rồi đuổi đi.
Thái hậu thì nuôi một đoàn hí t.ử tuấn tú, ngày ngày tìm hoan mua vui trong cung mình.
Điều quần thần có thể gặp, chỉ có vị Hoàng hậu là ta.
Ngay cả tấu chương phản đối ta cũng phải dâng lên tay ta trước.
Sau mấy tháng chung sống, cả triều văn võ mới hiểu ra, thì ra chính vụ thời Thái t.ử đều do ta xử lý.
Họ làm ầm ĩ mãi cũng chẳng có ý nghĩa gì, lại không thể khởi binh tạo phản.
Đã vậy triều chính vẫn vận hành bình thường, chi bằng cứ thế mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Về sau Hoàng thượng trưởng thành, ta tuyển cho hắn mấy vị phi t.ử cung tần, không thiếu nữ t.ử xuất thân cao quý.
Các nàng tuy cũng vì địa vị mà minh tranh ám đấu, nhưng ta dù sao đã nắm quyền nhiều năm, địa vị vững chắc, nhìn các nàng như nhìn lũ trẻ con đùa nghịch.
Các nàng biết người thật sự nắm quyền trong triều là ta, nên cũng không quá để tâm đến ân sủng của Hoàng thượng, ngược lại hễ có cơ hội là vây quanh ta.
Các nàng líu ríu không ngớt, còn có người gan dạ hỏi:
“Thiếp biết nương nương coi Hoàng thượng như đệ đệ, nhưng chốn thâm cung tịch mịch, nương nương không tìm vài người tâm đầu ý hợp bầu bạn sao? Dù sao cũng chẳng ai dám lắm lời.”
Trên người ta nổi lên một trận ớn lạnh.
Năm đó chọn Thất hoàng t.ử, chính là vì hắn tuổi còn nhỏ, gả cho hắn không cần làm lễ phu thê, lại có thể danh chính ngôn thuận tiếp cận hoàng quyền.
Mà làm nữ t.ử bao năm như vậy, ta sớm đã chẳng còn tâm tư ấy.
Giờ nhìn những cô nương như đóa hoa kiều diễm bên cạnh ta cười đùa giận dỗi, đã thấy đủ rồi.
Dù sao chí tôn quyền lực đang nằm trong tay, những thứ khác ta không cần phải lo lắng nữa.
25
Phải rồi, còn quên chưa nhắc đến một nhà Trấn Bắc hầu phủ.
Năm ta lên làm Hoàng hậu, liền cách chức đoạt tước của Mộ Phong, tội danh là theo phe hoàng t.ử mưu nghịch, kết bè kết đảng vì lợi riêng.
Cả nhà bọn họ đều bị lưu đày đến phương Nam.
Ta vẫn nhớ khoảnh khắc mình trọng sinh, chính là lúc nguyên chủ của thân thể này c.h.ế.t đi.
Hại nàng là đích mẫu và đích tỷ, còn kẻ trợ Trụ vi ngược chính là phụ thân ruột thịt làm ngơ không hỏi đến nàng.
Giờ đây, ta đã thay nàng trút được cơn giận này, mong nàng an tâm mà vãng sinh cực lạc, kiếp sau hãy đầu t.h.a.i vào một gia đình có phúc, phụ mẫu hiền từ, tỷ muội hòa thuận.
Hiện giờ mọi thứ của ta đều viên mãn, hy vọng nàng cũng có thể viên mãn!
- Hoàn văn -