Thiên Kim Khốc Lệ

Chương 2



Ông trời an bài như vậy, rốt cuộc có dụng ý đặc biệt gì chăng?

 

Cửa phòng bị gõ vang: “Nhị tiểu thư, Hầu gia và phu nhân mời người qua một chuyến.”

 

Ta thu lại dòng suy nghĩ, nhớ đến những hung hiểm trong ngày đầu trọng sinh.

 

Định Quốc hầu phủ bề ngoài hiển hách là thế, bên trong lại có biết bao khúc khuỷu quanh co.

 

Cũng được.

 

Định Quốc hầu Mộ Phong, để ta đến gặp ngươi một phen.

 

4

 

Chính đường đại phòng, phu phụ Định Quốc hầu đang ngồi trên cao.

 

Hầu gia mặt trầm như nước, đột nhiên vỗ mạnh xuống bàn: 

 

“Nghịch nữ! Bị sơn phỉ bắt cóc, vì sao không bẩm báo phụ mẫu? Ngươi còn mặt mũi mà trở về?”

 

Khi ta nhập vào thân xác Nhị tiểu thư Mộ gia, nàng vừa mới tắt thở, e rằng trên đường bị sơn phỉ bắt đã lấy cái c.h.ế.t để tỏ chí.

 

Hầu phu nhân Triệu thị giả vờ giả vịt dùng khăn tay chấm chấm khóe mắt: 

 

“Nữ nhi, mẫu thân biết con chịu ủy khuất, nhưng nữ t.ử một khi mất danh tiết, trên đời này sẽ không còn chỗ dung thân.”

 

Danh tiết?

 

Lừa gạt mấy tiểu cô nương chưa trải sự đời thì còn được. 

 

Với loại lão lại như ta, kẻ đã quen nhìn mưa m.á.u gió tanh, nó chẳng đáng một xu!

 

Ta cười lạnh một tiếng: “Mẫu thân lấy con mắt nào thấy ta bị sơn phỉ bắt cóc?”

 

Triệu thị sững người: “Mẫu thân biết con sợ hãi, nhưng chuyện như vậy sao có thể giấu được?”

 

Ta chỉnh lại y phục, chậm rãi nói: 

 

“Nữ nhi thực không biết mẫu thân nghe những lời hồ đồ ấy từ đâu. Trên đường đi thắp hương, quả thực nữ nhi nghe thấy có sơn phỉ cướp bóc, nên trốn vào một nông hộ gần đó tránh tạm. Vừa rồi đưa nữ nhi về chính là một phú hộ trong thôn, gia đinh nhà họ đã đ.á.n.h đuổi sơn phỉ!”

 

Khi tên thủ lĩnh phỉ muốn đưa ta xuống núi về nhà, ta đứng yên không nhúc nhích.

 

“Hắn đưa ta về như vậy, chẳng phải ai ai cũng biết ta từng bị sơn phỉ bắt cóc sao?”

 

“Cô nãi nãi rốt cuộc muốn thế nào đây?”

 

Tên thủ lĩnh mặt mày đưa đám, trốn ta như trốn ôn thần.

 

“Ta không biết. Tóm lại ngươi không giải quyết được, ta sẽ ở lại đây không đi. Dù sao trở về cũng không có đường sống!”

 

Bị ép đến đường cùng, đầu óc hắn cũng linh hoạt hẳn lên.

 

Hắn lập tức xuống núi, uy h.i.ế.p một phú hộ ở thôn gần đó, bắt họ đưa ta về phủ, đồng thời nói rằng chính họ đã cứu ta. 

 

Hắn còn đe dọa, nếu phú hộ dám tiết lộ nửa lời, sẽ ngày ngày đến nhà họ cướp bóc!

 

Vì vậy, quản gia và gia đinh Hầu phủ đều tận mắt thấy ta ngồi trên xe ngựa của phú hộ, do nữ quyến nhà họ hộ tống trở về.

 

“Phụ thân, người nhất định phải thay nữ nhi hảo hảo cảm tạ gia đình ấy!”

 

Hầu gia nửa tin nửa ngờ, Hầu phu nhân kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

 

Mộ Kiều Vân nấp sau bình phong rốt cuộc không nhịn được nữa, nhảy phắt ra.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi nói dối! Vừa rồi ta rõ ràng nhìn thấy nha hoàn thân cận của ngươi bị trọng thương, ngươi sao có thể bình an vô sự?”

 

5

 

“Ta đã nói rồi, Xuân Đào hộ chủ!”

 

Ta có chút mất kiên nhẫn: 

 

“Nàng sợ ta xảy ra chuyện, bèn đổi y phục của ta để dẫn bọn phỉ đi. Nếu không có nàng, ta cũng chẳng dễ dàng thoát thân đến vậy.”

 

Trên đường về lúc nãy, ta đã tiện thể đi thăm Xuân Đào.

 

Gương mặt từng mềm mại xinh đẹp của nàng, nay có hai vết thương đáng sợ.

 

Sau khi rắc tro hương lên, lại càng t.h.ả.m không nỡ nhìn.

 

“Tiểu thư… vì sao người lại xuống tay tàn nhẫn như vậy?”

 

Trong mắt nàng ta tràn đầy oán hận.

 

Ta dịu dàng giúp nàng ta chỉnh lại góc chăn, nhưng ý cười không chạm tới đáy mắt:

 

“Nô tỳ g.i.ế.c chủ, phải chịu hình lăng trì. Ngươi nói xem, hai nhát này, ngươi có oan uổng không?”

 

Gương mặt vốn đã trắng bệch vì đau của Xuân Đào càng trắng thêm mấy phần.

 

Nàng ta hoảng sợ nhìn ta: “Tiểu thư, nô tỳ không dám, không phải nô tỳ.”

 

Không dám?

 

Nhị tiểu thư Mộ gia chân chính đã c.h.ế.t rồi. Nếu Xuân Đào tham dự vào âm mưu này, vậy nàng ta chính là kẻ g.i.ế.c chủ.

 

“Vậy thì tốt.”

 

Trong đôi mắt run rẩy của Xuân Đào, ta nhìn thấy gương mặt mình như cười mà chẳng phải cười:

 

“Kẻ nói bậy, sẽ bị cắt lưỡi đấy.”

 

Vì thế, khi Hầu gia phái người đi tìm nàng ta đối chứng, Xuân Đào một mực khẳng định chính nàng ta đã thay y phục của ta, dẫn bọn phỉ đi.

 

Bọn phỉ thẹn quá hóa giận, làm bị thương mặt nàng ta, nhưng sau đó bị gia đinh của phú hộ chạy đến đ.á.n.h đuổi, nàng ta mới nhặt lại được một mạng.

 

“Phụ thân, Xuân Đào thành ra thế này, e rằng sau này khó mà gả đi được. Nữ nhi muốn giữ nàng cả đời trong viện, nuôi dưỡng nàng, để báo đáp ân cứu mạng.”

 

Ta hơi cúi đầu, giọng có chút bi thương.

 

E rằng Xuân Đào biết không ít chuyện, còn phải giữ lại để thẩm tra kỹ càng.

 

Hầu gia nghe xong khẽ động dung, giọng điệu dịu đi nhiều: 

 

“Nhi nữ của ta nhân hậu. Giữ nàng cả đời trong viện? Lẽ nào con không xuất giá nữa? Dù là trung phó, nhưng chung quy vẫn là hạ nhân, ban thưởng thêm ít bạc là được.”

 

Thấy cục diện dần dần lệch khỏi dự tính của mình, Mộ Kiều Vân sốt ruột đến mức giậm chân:

 

“Xuân Đào sao có thể thay ngươi dẫn bọn phỉ đi? Mộ Hàm Nguyệt, ngươi nhất định đang nói dối!”

 

6

 

Ta kinh ngạc nhìn nàng ta: 

 

“Nghe ra tỷ tỷ chẳng những không thay ta vui mừng, trái lại còn như đang mong ta xảy ra chuyện vậy!”

 

Mộ Kiều Vân phát hiện mình thất thố, vội vàng che đậy: 

 

“Ta nào có? Rõ ràng là lo danh tiết của ngươi bị tổn hại, ảnh hưởng đến Định Quốc hầu phủ!”